Ngọn Lửa 12A–12B
TRI ÂN NHỮNG NGƯỜI THẮP LỬA THẦM LẶNG
Kính thưa quý Thầy Cô!
Thưa toàn thể các anh chị
và các bạn lớp 12A–12B, khóa 1992–1995!
Hôm nay, trong buổi gặp mặt
đầy ý nghĩa này, cho phép em – một học trò nhỏ năm xưa – được thay mặt tập thể
lớp 12A và 12B gửi đến quý Thầy Cô lời chào trân trọng và lòng biết ơn sâu sắc
nhất.
Ba mươi năm đã trôi qua –
đủ để tóc xanh phai sương, đủ để những con đường cũ in thêm những dấu chân mới.
Nhưng cũng chính ngần ấy năm, tình Thầy – nghĩa Bạn, và hình ảnh mái trường xưa
trong ký ức chúng em vẫn vẹn nguyên, ấm áp như thuở ban đầu.
Có những nơi ta tưởng đã
rời xa nhưng thời gian lại khẽ đứng yên, dịu dàng như chưa từng trôi. Và có
những con người, dù năm tháng đã phủ dày bụi phấn nhưng vẫn còn nguyên dáng
hình trong trái tim ta.
Bước qua cánh cổng quen
thuộc của Trung tâm Giáo dục Thường xuyên Đông Mỹ – ngôi trường Bổ túc Văn hóa
– Vừa học Vừa làm - năm xưa, chúng em
như trở về với chính thanh xuân của mình. Gió nhẹ lướt qua hàng phượng già mang
theo mùi nắng, mùi bảng đen, mùi phấn trắng… Tất cả như đang kể lại câu chuyện
một thời hoa đỏ. Mỗi hàng cây, mỗi ô cửa, mỗi bậc thềm đều thì thầm gọi tên quá
khứ. Nơi từng ươm mầm bao ước mơ tuổi trẻ, giờ ánh nắng cũ lại nghiêng xuống
hiền hòa, đánh thức sân trường và cả một thời thanh xuân rực rỡ trong tim.
Chúng em vẫn nhớ như in
những buổi trưa hè tập văn nghệ, những chiều đá bóng ở sân trường, những tối
học nhóm rộn tiếng cười, hay những chuyến đạp xe về quê bạn ăn miếng bánh gai,
ngắm nắng chiều rơi trên đồng lúa. Những ngày tháng ấy – giản dị mà rực rỡ – đã
trở thành phần ký ức ngọt ngào nhất, nuôi dưỡng tâm hồn chúng em suốt chặng
đường trưởng thành.
Nhờ có Thầy Cô, từ những
con đường đầy bụi phấn năm nào, chúng em đã bước ra thế giới rộng lớn với hành
trang quý giá nhất: tri thức của ánh đèn lớp học, tình yêu thương từ trái tim
Thầy Cô, và nghị lực được rèn giũa qua từng năm tháng. Nhờ Thầy Cô, chúng em
học được cách sống tử tế, biết yêu thương, biết đứng dậy sau mỗi vấp ngã – để
hôm nay, dù đi đến đâu, vẫn mang theo một phần ánh sáng của mái trường xưa.
Chúng em vẫn nhớ thầy
Huy – người thắp ngọn đèn dẫn lối. Giữa cơn mưa tầm tã năm nào, thầy
đứng bên bảng, giọng trầm ấm át tiếng mưa, dạy chúng em không chỉ con chữ mà
còn dạy cách bình tâm giữa giông bão – bài học theo suốt một đời người.
Nhớ cô Đông –
người mẹ hiền của 12A. Những vòng bánh xe đạp dưới nắng trưa hầm hập, những lần
đến tận nhà học trò để nâng dậy một ước mơ tưởng chừng đã ngủ quên. Ở cô là sự
dịu dàng bền bỉ – thứ ánh sáng âm thầm mà không bao giờ lụi tắt.
Nhớ cô Nhung –
người không chỉ dạy Toán mà còn dạy chúng em cách tin vào chính mình. Với 12A,
cô là người gieo niềm tin bằng một câu nói giản dị: “Cô nghĩ em xứng
đáng hơn thế.” Bảy chữ tưởng mỏng như tơ mà đủ xua tan mặc cảm, đủ
nâng một tâm hồn đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Còn với lớp 12B, cô là người chủ
nhiệm tận tụy, luôn lắng nghe, luôn kiên nhẫn dìu dắt từng học trò vượt qua
những năm tháng đầy thử thách. Ở cô, sự nghiêm khắc hòa cùng lòng nhân hậu,
khiến mỗi bài học trở thành một ký ức ấm áp, một ngọn đèn soi đường cho biết
bao thế hệ học trò.
Nhớ cô Tâm và cô Tư,
giọng nói trong như nắng sớm. Các cô dạy chúng em rằng văn chương không chỉ là con
chữ mà là hơi thở của cuộc sống. Chỉ một câu: “Diều đẹp phải bay đúng
hướng, em nhé!” – cả lớp im phăng phắc, để hiểu rằng người thầy giỏi
không chỉ biết trách phạt, mà còn biết cảm hóa.
Nhớ thầy Sinh –
người khơi dậy trí tuệ và niềm tin. Bài học của thầy không dừng ở công thức; đó
còn là cách tìm thấy điều kỳ diệu trong tri thức, cách lắng nghe nhau bằng trí
tuệ và sự bao dung.
Và nhớ thầy Bổng –
người truyền cho chúng em ngọn lửa của lòng nhân ái. Những câu chuyện đời bình
dị trong giờ Giáo dục Công dân, nụ cười ấm áp, lời dặn mộc mạc mà sâu xa: “Hiền
lành chưa chắc là yếu đuối – đôi khi, đó là sức mạnh lớn nhất.” Triết
lí giản dị mà sâu sắc ấy của thầy đến nay vẫn là chiếc la bàn âm thầm trên con
đường đời của mỗi chúng em.
Thầy Cô – những người đã âm
thầm thắp lên trong mỗi chúng em ngọn lửa ấm áp của tình yêu thương và trí tuệ.
Dẫu gió mưa cuộc đời có xô nghiêng, ngọn lửa ấy vẫn tỏa sáng– thành tri thức,
thành nhân cách, thành niềm tin sống đẹp trên từng bước chân chúng em.
Ba mươi năm – mỗi người một
hành trình riêng. Nhưng dẫu thời gian có trôi, bóng dáng Thầy Cô vẫn lặng lẽ
dõi theo: như hàng cây bền bỉ bên lối cũ, như ngọn đèn nhỏ soi cho học trò qua những
đêm dài.
Giờ đây, khi mái tóc Thầy
đã bạc, đôi mắt dịu hiền của Cô đã thêm nhiều nếp nhăn, chúng em càng thấm thía
năm chữ “người âm thầm thắp lửa” – bởi chính Thầy Cô là những
người đã thắp lên trong chúng em niềm tin, nghị lực và khát vọng.
Chúng em cũng xin gửi lời
cảm ơn đến cô Hảo, thầy Lợi – những người đang tiếp nối lớp
Thầy Cô đi trước, giữ cho ngọn lửa ấy mãi sáng, để ngôi trường hôm nay khang
trang, hiện đại mà vẫn chan chứa nghĩa tình.
Ba mươi năm – chúng em trở
về để cúi đầu tri ân, để nhìn lại những tháng năm rực rỡ, và để thấy trong tim
mình vẫn còn nguyên hình ảnh những học trò nhỏ bé thuở nào, với lòng biết ơn
chưa bao giờ vơi cạn.
Thời gian có thể làm nhạt
màu phấn trắng, nhưng không thể làm phai màu tri ân.
Bởi trong tim mỗi chúng em,
ngọn lửa Thầy Cô vẫn cháy – âm thầm mà bền bỉ, soi sáng từng bước đi, và khắc
sâu trong tim chúng em một thanh xuân mang tên 12A–12B Đông Mỹ thân yêu.
Xin trân trọng cảm ơn!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét