CÁNH THƯ GỬI THẦY
Kính gửi Thầy – Giáo sư, Hiệu trưởng Trần
Phương – người đã dâng hiến trọn đời cho sự nghiệp giáo dục và phụng sự Tổ
quốc!
Những ngày này, trong khuôn viên Trường Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội, thời gian dường như chậm lại. Hàng cây vẫn xanh, sân trường vẫn rộn rã bước chân sinh viên, nhưng đâu đó trong không gian là một khoảng lặng sâu thẳm. Chúng con lặng người khi hay tin Thầy đã về miền vĩnh hằng.
Một khoảng trống lớn đã ở lại – không chỉ
trong mái trường Thầy dựng xây, mà còn trong trái tim của bao thế hệ thầy cô, sinh viên HUBT. Đó là khoảng trống của một nhân cách lớn, một trí tuệ lớn, một tấm lòng lớn.
Con là một giảng viên Khoa Tiếng Anh A, gắn bó với trường từ năm 2012. Dẫu không có may mắn được trực tiếp nghe Thầy giảng dạy, nhưng qua từng câu chuyện của các thế hệ đi trước, qua những lần gặp gỡ đầu xuân, hình ảnh Thầy vẫn hiện lên rõ nét trong tâm trí con: giản dị mà uy nghi, nhân hậu mà kiên định – một người Thầy đã biến lý tưởng giáo dục thành hiện thực sống động.
Mỗi độ xuân về, Thầy lại gửi những phong bao lì xì đến từng Khoa, ân cần trao gửi tới từng cán bộ, giảng viên. Món quà nhỏ, nhưng mang theo hơi ấm lớn. Trong tấm thiệp giản dị ấy là cả tấm lòng sâu nặng – là lời chúc, lời nhắn nhủ, là niềm tin Thầy đặt vào những người tiếp bước. Có người từng nói: “Chỉ cần đầu năm được nghe Thầy nói vài lời, cả năm ấy như có thêm sức mạnh để đi tiếp.”
Quả thật, Thầy không chỉ trao quà – Thầy trao niềm tin. Không chỉ động viên – Thầy thắp lửa.
Từ cậu học trò nghèo nơi quê Hưng Yên, 14 tuổi đỗ đầu Trường Bưởi, đến người chiến sĩ cách mạng tuổi mười tám, nhà quản lý kiên trung, và người sáng lập HUBT – mỗi dấu chân Thầy đi qua đều in đậm hình bóng của một con người sống trọn vẹn vì dân, vì nước, vì tương lai của nền giáo dục Việt Nam.
Trong buổi khai giảng đầu tiên, Thầy từng căn dặn sinh viên:
“Nếu không tự xác định hướng đi cho
mình, các em sẽ đánh mất tương lai.”
Đó không chỉ là lời dạy, mà là một triết lý sống. Một lời thức tỉnh. Một ngọn đèn soi đường.
Thầy mong mỗi sinh viên HUBT phải biết tự lập, biết chọn con đường riêng, dám chịu trách nhiệm và không ngừng vươn lên. Và chính từ niềm tin ấy, Thầy đã kiến tạo nên một mô hình đại học mang tinh thần “không vì lợi nhuận” – nơi tri thức song hành cùng đạo đức, nơi giá trị con người được đặt cao hơn mọi lợi ích vật chất.
HUBT hôm nay – với hàng vạn sinh viên, hàng nghìn giảng viên – chính là di sản sống động và rực rỡ nhất mà Thầy để lại.
Mỗi giảng đường, mỗi bài giảng, mỗi công trình nghiên cứu đều mang trong mình hơi thở của Thầy – người đã nhóm lửa và truyền cảm hứng để chúng con tiếp tục hành trình.
Thưa Thầy,
Chúng con – những giảng viên Khoa Tiếng Anh A – xin cúi đầu tri ân và nguyện tiếp nối con đường Thầy đã mở.
Chúng con sẽ giữ vững tinh thần trách nhiệm – sáng tạo – nhân văn, để mỗi giờ lên lớp không chỉ là truyền đạt tri thức, mà còn là gieo mầm hy vọng, hun đúc ý chí và đánh thức khát vọng nơi người học.
Chúng con hiểu rằng HUBT không chỉ là nơi dạy chữ – mà là nơi dạy làm người. Và chúng con nguyện gìn giữ ngọn lửa ấy, để ngôi trường Thầy dựng xây mãi tỏa sáng – như chính tâm hồn và trí tuệ của Thầy giữa cuộc đời.
Kính thưa Thầy,
Thầy đã an nghỉ, nhưng ánh sáng Thầy thắp lên sẽ không bao giờ tắt.
Trong những mùa xuân tới, khi cành lộc non khẽ lay trong gió, khi những phong bao lì xì lại được gửi đi như một truyền thống đẹp, chúng con sẽ lại nhớ về Thầy – nhớ một tấm lòng lớn gửi trong những điều giản dị.
Xin kính nguyện Thầy an yên nơi miền thanh tịnh.
Người đã đi xa, nhưng tinh thần còn ở lại – soi sáng, nâng đỡ và dẫn lối cho bao thế hệ mai sau.
Kính vĩnh biệt Thầy – người Thầy sáng lập, người thắp lửa, người đã trao cho chúng con một niềm tin không bao giờ tắt.
Kính thư,
Quang Đặng
Giảng viên Khoa Tiếng Anh A – HUBT
A LETTER TO OUR BELOVED TEACHER
In loving memory of Professor, Rector Trần Phương —
who devoted his entire life to education and to the service of his country.
These days, on the campus of Hanoi University of Business and Technology, time seems to move more slowly. The trees remain green, the courtyard still echoes with the footsteps of students, and yet, a profound stillness lingers in the air. We were deeply saddened to learn that you have passed into eternity.
A great void remains – not only within the university you built, but within the hearts of generations of teachers and students at HUBT. It is the loss of a great soul, a great mind, and a great heart.
I am a lecturer from the Faculty of English A, and I have been part of this university since 2012. Though I did not have the privilege of being taught by you directly, through the stories of those who came before us and our brief encounters at the beginning of each spring, your image has always lived vividly in my mind: simple yet dignified, compassionate yet resolute – a teacher who turned educational ideals into a living reality.
Every spring, you would send traditional red envelopes to each faculty, thoughtfully reaching every member of staff and every lecturer. A small gesture, yet filled with immeasurable warmth. Within each simple card was your deep care – your wishes, your encouragement, and the quiet trust you placed in those who would carry your work forward. Someone once said, “Just hearing a few words from him at the start of the year gave me strength for the whole year ahead.”
Indeed, you did not merely give gifts – you gave us something to believe in.
You did not merely encourage – you inspired.
Over more than half a century of dedication, your life became a quiet yet magnificent epic – one shaped by intellect, courage, and profound humanity.
From a poor boy in Hưng Yên who topped the entrance exam to Trường Bưởi at the age of fourteen, to a young revolutionary at eighteen, a steadfast leader, and the founder of HUBT – every step of your journey bore the mark of a man who lived wholly for the people, for the nation, and for the future of education in Vietnam.
At the very first opening ceremony, you once told your students:
“If you do not determine your own direction, you will lose your future.”
This was not merely advice – it was a philosophy of life. A call to awaken. A light to guide the way.
You believed that every HUBT student must learn to stand on their own, to choose their own path, to take responsibility, and to keep striving forward. And from that belief, you built a university grounded in a not-for-profit spirit – a place where knowledge walks hand in hand with integrity, and where human values stand above material gain.
HUBT today – with tens of thousands of students and thousands of faculty members –stands as your most enduring and radiant legacy.
Every lecture hall, every lesson, every piece of research carries your presence – the presence of the one who lit the flame and inspired us to continue the journey.
Dear Teacher,
We – the lecturers of the Faculty of English A – bow our heads in deep gratitude and pledge to continue along the path you have laid before us.
We will uphold the spirit of responsibility, creativity, and humanity, so that every class is not merely about imparting knowledge, but about planting hope, strengthening resolve, and awakening aspiration in every student.
We understand that HUBT is not only a place of learning, but a place where character is formed. And we promise to keep that flame alive, so that the university you built will continue to shine – as your spirit and intellect continue to shine within us.
Dear Teacher,
You are now at rest, but the light you kindled will never fade.
In the springs to come, when young buds tremble gently in the breeze, when the tradition of those red envelopes continues, we will remember you – remembering a great heart revealed through the simplest of gestures.
May you rest peacefully in serenity.
You may have departed from this world, but your spirit remains – illuminating, uplifting, and guiding generations yet to come.
With deepest respect, we bid you farewell – our founding teacher, our torchbearer, the one who gave us a faith that will never fade.
Respectfully yours,
Quang Đặng
Lecturer, Faculty of English A – HUBT
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét