Có lẽ trong đời, ai cũng từng ít nhất một
lần đứng dưới mưa và thấy lòng mình lắng lại. Mưa không chỉ là hiện tượng của
đất trời, mà còn là tấm gương soi chiếu bốn mùa, soi cả nhịp thở thăng trầm của
kiếp người. Mưa xuân dịu dàng như lời đánh thức sự sống; mưa hạ dữ dội hun đúc
ý chí; mưa thu lặng lẽ gợi nhớ mong; và mưa đông khắc khoải chạm vào miền cô
tịch. Qua từng hạt mưa, ta như thấy rõ vòng quay vô tận của thời gian – từ khởi
đầu non tơ, đến thử thách, lắng đọng, rồi khép lại trong bình yên.
“Giọt mưa - Giọt đời”
không chỉ là khúc ca của thiên nhiên, mà còn là suy ngẫm về hành trình của con
người: ngắn ngủi, mong manh, nhưng luôn ẩn chứa vẻ đẹp trong sáng, dẫu tan ra
vẫn hóa thành bình yên trong cõi đời rộng lớn.
GIỌT MƯA - GIỌT ĐỜI
Mưa xuân phơ phất lùa chân tóc,
Cỏ non lay động, hương thoảng bay.
Chồi xanh hé nụ gieo nhựa ngọc,
Bướm vàng men gió ánh ban mai.
Mưa hạ sấm vang dồn
sóng bạc,
Chớp lùa mây cuộn vút ngang trời.
Mồ hôi tưới đất hồn nhân nghĩa,
Lửa rèn gang thép luyện hình người.
Mưa thu giọt ngọc
vương sầu nhớ,
Heo may hun hút cuốn chiều tan.
Cửa cũ trăng hong se nét vắng,
Dặm trường mòn bước dấu thời gian.
Mưa đông phủ trắng
miền sương tuyết,
Hạt lạnh thấm dần lặng dáng cây.
Cánh chim bạc bóng trôi trong gió,
Nguyệt non gầy rụng sợi tơ mây.
Xuân gieo – hạ giục
– thu ngàn dặm,
Đông khép vòng năm, lắng bước trôi.
Người như giọt nước long lanh vỡ,
Hóa sắc bình yên giữa cõi đời.
(Quang Đặng, ngày mưa gió, 29/09/2025)
Buồn lại còn buồn hơn.
Trả lờiXóa