HOA VÀNG SAU BUALOI
Cơn
bão đi qua,
để lại trên cánh đồng những vệt trắng xóa,
lúa chìm trong nước,
tre gãy ngang trời như tiếng thở gấp gáp.
Mái nhà nát vụn,
mắt người đỏ hoe,
tiếng trẻ con khóc hòa trong tiếng sóng.
Nhưng trong đêm sâu nhất,
có bàn tay chìa ra,
có ngọn lửa được giữ lại trong lòng đất,
có lời gọi nhau: “đừng bỏ cuộc…”
Ngày mai,
khi mặt trời ló rạng,
quê hương sẽ đứng dậy,
từ bùn đất và từ nước mắt,
nở những chùm hoa vàng,
như chưa từng ngã xuống.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét