[Verse 1]
Gạo tròn như giọt sương khuya,
Thấm lưng áo mẹ hao gầy sớm hôm.
Chắt chiu từ giấc chưa tròn,
Gieo vào bát gạo… tình son dãi dầu.
[Verse 2]
Vai còng theo gió bãi dâu,
Bóng mẹ khuất giữa hàng cau lặng chiều.
Tuốt xong thóc, bụng còn xiêu,
Một vành trăng khuyết – tình nhiều hơn cơm…
[Chorus]
Ba giờ thức dậy âm thầm,
Mẹ ra ruộng hái những mầm rau xanh.
Sao còn treo giữa trời thanh,
Tay gầy vẫn gói ngọt lành đời con.
Lửa rơm hong bếp mẹ còn,
Khói vương tóc bạc… mỏi mòn tháng năm.
[Verse 3]
Chiều buông khói tím lặng thầm,
Rơm thơm như gió… dịu nằm bàn tay.
Giờ đây mẹ đã thiên bay,
Mà hương cơm cũ vẫn đầy trong tim.
[Bridge]
Có ai nghe giữa lặng im,
Giọt mồ hôi mẹ lặng tìm cội xưa…
Thành sông nuôi lúa đón mùa,
Thành hồn đất mẹ – chan chứa tình quê…
[Chorus]
Ba giờ thức dậy âm thầm,
Mẹ ra ruộng hái những mầm rau xanh.
Sao còn treo giữa trời thanh,
Tay gầy vẫn gói ngọt lành đời con.
Giọt mồ hôi nhỏ ru non,
Hóa thành hạt ngọc – cháu con lớn khôn…
[Outro]
Giọt mồ hôi ấy… chẳng còn tên gọi…
Nhưng còn mãi mãi… trong lòng… cháu… con…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét