THƠ
ĐỐ
LÀ AI?
1.
Ai người sinh dưỡng ra ta,
Chín trăng mang nặng, thiết tha một đời.
Sớm hôm chẳng quản đầy vơi,
Chắt chiu nuôi lớn nên người hôm nay.
2.
Ai người sớm tối chung tay,
Cùng người sinh mẹ tháng ngày nuôi ta.
Công cao như núi bao la,
Thái Sơn sừng sững — ấy là ai đây?
3.
Ai người thương trẻ thơ ngây,
Sinh mùa sen nở, tháng ngày ngát hương.
Chân đi muôn dặm tha phương,
Tìm đường cứu nước, quê hương mong chờ.
Một đời đẹp tựa bài thơ,
Vì dân, vì nước, từng giờ chẳng ngơi.
Tình Người còn mãi sáng ngời,
Là Cha, là Bác muôn đời kính yêu.
GIẢI
ĐỐ
1. MẸ
Chín trăng mang nặng sinh ta,
Mẹ như suối ngọt chan hòa yêu thương.
Sớm hôm dãi nắng dầm sương,
Nuôi con khôn lớn, dẫn đường con đi.
2. CHA
Cha là bóng cả chở che,
Cùng mẹ vun vén mọi bề cho con.
Dẫu bao mưa nắng hao mòn,
Công cha như núi vẫn còn cao xanh.
3. BÁC HỒ
Tháng Năm sen nở trên cành,
Bác Hồ sinh giữa đất lành quê hương.
Một đời đi khắp muôn phương,
Tìm đường cứu nước, mở đường tương lai.
Thương dân, thương trẻ chẳng phai,
Tấm lòng của Bác rộng dài nước non.
Dẫu Người đã khuất vẫn còn,
Tình Người ở mãi cùng non nước nhà.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét