Gửi Xuân Vào Đất Mẹ
Rừng chiều nghiêng gió phía non xa,
Lá phủ vai đồi một sắc hoa.
Có những mùa xuân không trở lại,
Mà thành mạch đất giữ sơn hà.
Bom đạn lùi sâu miền ký ức,
Khe núi còn ngân bước quân qua.
Cỏ lau mỗi độ thu về trắng,
Ngỡ áo người bay dưới nắng tà.
Tháng Bảy hương trầm se ngõ vắng,
Mẹ ngồi lần giở lá thư xa.
Nét mực nhòe theo dòng năm tháng,
Hai tiếng “mình ơi” ấm nếp nhà.
Anh gửi tuổi xanh miền lửa đạn,
Bóng còn vương lại bậc thềm xưa.
Mẹ sống nửa đời cùng đợi nhớ,
Ủ bếp hồng qua mấy nắng mưa.
Anh hóa mạch nguồn trong đá núi,
Thành dòng phù sa chảy xuống đồng.
Lúa cúi bông vàng theo gió sớm,
Cờ bay đỏ thắm giữa trời trong.
Từ những hố bom, cây bén rễ,
Sân trường ríu rít tiếng vang xa.
Đoàn tàu nối nhịp qua thung vắng,
Chở những sum vầy tới mọi nhà.
Bình yên đâu chỉ mùa hoa nở,
Mà là lời nhắc giữa đời thường:
Sống sao cho vẹn tròn tình nghĩa,
Với bao tuổi trẻ hóa quê hương?
Mỗi độ Tháng Bảy hương khói tỏa,
Đất gọi người về giữa gió sương.
Anh chẳng ở miền xa khuất nữa,
Vẫn soi từng bước ta lên đường.
Cỏ biếc ôm trọn mùa xuân ấy,
Núi sông gìn giữ dấu chân người.
Tên anh tạc vào hồn Tổ quốc,
Thành mùa xuân ở lại trong đời.
HUBT, 27.7.2027
Quang Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét