MỘT GỐC MUÔN CÀNH
Ngày trở về của yêu thương
Có những cuộc gặp chỉ diễn ra trong một
ngày, nhưng dư âm lại ở lại rất lâu. Một tiếng cười, một cái nắm tay, một câu
hát cất lên giữa những người thân… đôi khi đủ trở thành miền ký ức mà nhiều năm
sau nhớ lại, lòng ta vẫn thấy ấm áp.
Ngày hội ngộ Đại gia đình Cụ Đào Mai, Chủ
nhật ngày 26 tháng 7 năm 2026, đối với tôi là một ngày như thế.
Đó không chỉ là một chương trình văn nghệ
hay một buổi gặp mặt gia đình. Đó là ngày những người đi xa cùng trở về bên mái
nhà chung; ngày các thế hệ ngồi lại dưới một bóng cây và nhận ra rằng, dù mỗi
người đi theo mỗi hướng, tất cả vẫn chung một gốc rễ.
Khi còn sinh thời, mẹ thường nhắc anh chị
em chúng tôi:
“Cây
có gốc mới nở cành xanh lá,
Nước có nguồn mới bể rộng sông sâu.
Người ta nguồn gốc từ đâu,
Có tổ tiên trước rồi sau có mình.”
Ngày nhỏ, chúng tôi thuộc lời mẹ dạy nhưng
chưa hiểu hết. Chỉ khi đi qua năm tháng, mỗi người có một gia đình, một công
việc, một nơi để sống, chúng tôi mới thấm thía giá trị của hai tiếng cội nguồn.
Bởi vậy, trong ngày hội ngộ, khi đọc những
câu thơ:
“Có một gốc tự bao
đời,
Bám sâu lòng đất giữa trời quê hương…”
tôi không chỉ nhìn thấy một cái cây trong
tưởng tượng. Tôi nhìn thấy tổ tiên, cha mẹ và những người đã âm thầm vun gốc,
để hôm nay con cháu vẫn còn biết yêu thương, tìm về và gọi nhau bằng hai tiếng
thân thương: người nhà.
Một
ngày hội được dệt bằng tiếng cười
Ngay từ phần mở đầu, hội thi văn nghệ “Giai điệu đoàn viên”
đã mang đến không khí rộn ràng, gần gũi. Sân khấu có thể không cầu kỳ, nhưng
được thắp sáng bởi những ánh mắt háo hức, những tràng pháo tay và niềm vui hiện
rõ trên từng gương mặt.
Tiết mục khiến cả nhà cười nghiêng ngả nhất
có lẽ là tiểu phẩm “Nếp
nhà hạnh phúc” do bốn diễn viên nhí Max, Min, Men và Ben thể
hiện. Các cháu diễn tự nhiên, đáng yêu, phối hợp ăn ý, tạo nên nhiều tình huống
hồn nhiên mà duyên dáng.
Đặc biệt, cháu Men khiến tôi thật sự bất
ngờ khi hóa thân thành một cụ già. Từ dáng đi, điệu bộ đến cách nhấn nhá trong
lời thoại đều được cháu thể hiện rất sinh động. Có những lúc, tôi gần như quên
trước mặt mình chỉ là một diễn viên nhí đang nhập vai.
Có lẽ “máu nghệ sĩ” đã hiện diện đâu đó
trong các thành viên Đại gia đình Cụ Đào Mai. Chỉ cần có sân khấu, âm nhạc và
những người thân ngồi phía dưới cổ vũ, năng khiếu ấy liền được đánh thức một
cách tự nhiên.
Trò chơi “Đuổi hình bắt chữ” cũng mang lại những
trận cười sảng khoái. Có câu vừa xuất hiện đã được đoán ra, nhưng cũng có câu
khiến người chơi vò đầu, người bên dưới sốt ruột “mách bài”, mỗi người đưa ra
một đáp án. Điều đáng nhớ không nằm ở đội nào chiến thắng, mà ở sự hào hứng của
tất cả mọi người. Trong những phút giây ấy, khoảng cách tuổi tác dường như biến
mất, chỉ còn một đại gia đình đang vui trọn vẹn bên nhau.
Những
lời ca cất lên từ tình thân
Phần ca nhạc ghi dấu nhiều tiết mục giàu
cảm xúc.
Ca sĩ Thúy Hà thể hiện nhạc phẩm “Mẹ yêu” bằng giọng
hát dịu dàng, tha thiết. Ca sĩ Thanh Hiển xuất hiện nổi bật với mái tóc
highlight cùng ca khúc “Mừng
tuổi mẹ”. Dù sự cố âm thanh ít nhiều ảnh hưởng đến phần trình
bày, phong thái tự tin và tình cảm chị gửi vào bài hát vẫn để lại nhiều thiện
cảm.
Mỗi “ca sĩ” của gia đình có một màu sắc
riêng. Chúng ta có thể không đứng trên một sân khấu chuyên nghiệp, nhưng mỗi
lời ca đều được cất lên bằng sự nhiệt tình và chân thành. Chính điều đó đã làm
nên vẻ đẹp riêng cho chương trình.
Tuy nhiên, tiết mục khiến tôi xúc động nhất
là ca khúc “Gánh mẹ”
do ca sĩ – “thần bài” Đức Vinh thể hiện.
Trước đó, nhiều người vẫn quen nhớ đến Đức
Vinh qua sự vui vẻ, hài hước và những cuộc chơi đầy tiếng cười. Nhưng khi đứng
trên sân khấu hát về mẹ, Đức Vinh bỗng trở nên điềm tĩnh, sâu lắng. Tôi không
chỉ bất ngờ trước chất giọng và phong thái tự tin của anh, mà còn cảm nhận được
tình cảm thật sự trong từng câu hát.
Hình ảnh “gánh mẹ” khiến người nghe nghĩ về
cả một đời mẹ đã gánh con qua những ngày thơ bé, những lúc đau ốm, thiếu thốn
và cả những năm tháng nhọc nhằn không một lời kể công. Đến khi con trưởng
thành, muốn được một lần đỡ đần, muốn được “gánh mẹ”, đôi khi thời gian đã
không còn cho ta cơ hội.
Mẹ tôi vừa qua đời vào năm ngoái.
Vì thế, khi tiếng hát cất lên, tôi không
còn nghe bài hát như một khán giả bình thường. Trong giai điệu ấy, tôi như thấy
bóng mẹ trở về: dáng mẹ bên hiên nhà, bàn tay từng chăm chút cho các con, tiếng
gọi thân quen của những buổi chiều xa xưa và cả những điều tôi chưa kịp nói khi
mẹ còn ở bên.
Có những nỗi nhớ tưởng đã được cất sâu
trong lòng. Nhưng chỉ cần một giai điệu chạm đúng nơi, tất cả lại ùa về nguyên
vẹn.
Bài hát ấy cũng khiến tôi nhớ đến người vợ
của mình vô cùng da diết. Nếu mẹ là người đã gánh tôi đi qua tuổi thơ, thì vợ
là người đang cùng tôi gánh những tháng năm hiện tại. Người phụ nữ trong gia
đình thường chẳng nói nhiều về những hy sinh của mình. Họ âm thầm chăm sóc con
cái, vun vén cửa nhà và lo cho chồng từ những điều nhỏ nhất. Những nhọc nhằn ấy
không hiện rõ trên đôi vai, nhưng lại in dần vào khóe mắt, mái tóc và những đêm
thức muộn.
Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh mẹ và người
vợ như hòa vào nhau: một người đã đi xa, một người vẫn đang ở bên; một người
gánh tôi qua tuổi thơ, một người cùng tôi giữ gìn hơi ấm của gia đình hôm nay.
Không chỉ tôi, người mẫu – doanh nhân trẻ
Như Nga cũng không cầm được nước mắt. Đó không phải là những giọt nước mắt yếu
lòng, mà là nước mắt của nỗi nhớ, lòng biết ơn và những điều sâu kín được một
câu hát bất ngờ đánh thức.
Một tiết mục hay không nhất thiết cần sân
khấu lộng lẫy hay kỹ thuật cầu kỳ. Chỉ cần người hát thật lòng và người nghe
tìm thấy câu chuyện của mình trong đó, bài hát đã hoàn thành sứ mệnh đẹp nhất.
Đức Vinh đã làm được điều ấy.
Những
tiếng cười ở lại đến phút cuối
Rất tiếc cho những ai không ở lại đến cuối
chương trình, bởi họ đã bỏ lỡ trò chơi vui nhộn bậc nhất: “Mặc quần đùi không dùng tay”.
Chỉ nghe tên trò chơi đã thấy đầy hứa hẹn,
nhưng phải tận mắt chứng kiến người chơi vừa giữ thăng bằng, vừa tìm cách khiến
chiếc quần “hợp tác”, mới hiểu vì sao cả nhà có thể cười đến… rụng răng.
Người nghiêng bên này, người nhảy bên kia;
có người tưởng đã gần thành công thì lại phải bắt đầu từ đầu. Khán giả phía
dưới vừa cổ vũ, vừa cười đến không kịp thở.
Nổi bật nhất là một cô gái trong tà áo dài
duyên dáng nhưng lại mặc quần đùi không dùng tay nhanh đến kinh ngạc. Bằng sự
khéo léo và tinh thần thi đấu hết mình, MC – ca sĩ Như Ngọc đã xuất sắc giành
ngôi quán quân.
Như Ngọc không chỉ ghi dấu trong trò chơi
mà còn cùng Thái Huy tạo thành một cặp MC đầy duyên dáng. Dù lần đầu phối hợp,
cả hai đã tung hứng khá ăn ý, dẫn dắt tự nhiên và góp phần giúp chương trình
diễn ra mượt mà, sống động. Một người điềm đạm giữ nhịp, một người tươi vui
khuấy động không khí, cả hai đã đưa khán giả đi từ những trận cười sảng khoái
đến những phút giây lắng đọng.
Những
người âm thầm phía sau sân khấu
Để có được một ngày hội trọn vẹn, bên cạnh
những người xuất hiện trên sân khấu còn có rất nhiều người lặng lẽ đứng phía
sau.
Người tôi đặc biệt muốn nhắc đến là đồng
nghiệp của mình, cô giáo Bích
Phượng – tổng đạo diễn của chương trình.
Đằng sau một ngày hội vui vẻ và tự nhiên là
rất nhiều công việc: lên ý tưởng, sắp xếp tiết mục, kết nối người biểu diễn,
chuẩn bị trò chơi, cân đối thời lượng và xử lý những tình huống bất ngờ. Bằng
sự nhiệt tình, trách nhiệm và khả năng gắn kết mọi người, cô giáo Bích Phượng
đã góp phần quan trọng tạo nên linh hồn cho chương trình.
Phía sau tổng đạo diễn còn có nhiều người
khác mà tôi không thể kể hết tên: người lo âm thanh, ánh sáng; người chuẩn bị
đạo cụ; người quay phim, chụp ảnh; người sắp xếp chỗ ngồi và tất bật với những
công việc không tên từ trước khi chương trình bắt đầu đến lúc mọi người ra về.
Họ giống như những câu thơ:
“Rễ âm thầm giữ đất
sâu,
Chắt từng mạch đất nuôi ngàn mầm xanh.”
Rễ cây không xuất hiện giữa những tầng lá
rực rỡ, nhưng chính rễ giữ cho cây đứng vững. Những người thầm lặng phía sau
sân khấu cũng như thế. Không phải ai cũng được gọi tên, nhưng mỗi bàn tay góp
sức đều đã làm nên ngày hội.
Xin được gửi tới tất cả mọi người lời cảm
ơn chân thành nhất.
Khi
cả nhà cùng nối một vòng tay
Một trong những hình ảnh đẹp nhất của ngày
hội là lúc mọi người cùng tham gia tiết mục “Nối vòng tay lớn”.
Những bàn tay già có, trẻ có; bàn tay của
anh chị em, con cháu; bàn tay đã đi qua nhiều năm tháng và cả những bàn tay nhỏ
xíu cùng nắm lấy nhau thành một vòng tròn.
Trong vòng tay ấy, không còn khoảng cách
giữa các thế hệ, không còn người biểu diễn và khán giả. Tất cả cùng trở thành
một phần của bài hát, một mắt xích trong vòng tròn gia đình.
“Bàn tay chạm lấy bàn
tay,
Chuyện xưa nhắc lại, mắt cay lệ trào.”
Đoàn viên đôi khi chỉ giản dị như thế: được
đứng cạnh người thân, được nắm tay nhau và nhận ra rằng sau mọi bộn bề của cuộc
sống, ta vẫn còn một nơi để trở về.
Tiết mục cuối cùng, “Ba ngọn nến lung linh”,
có sự góp mặt của tất cả các thành viên còn lại trên sân khấu. Khi bài hát dần
khép lại, mọi người cùng tiến về phía chiếc máy quay mini đầy chuyên nghiệp của
Đức Thành, vừa hát, vừa cười, vừa vẫy tay.
Không ai sắp đặt trước, nhưng tất cả lại
cùng hướng về ống kính một cách tự nhiên. Khoảnh khắc ấy giống như cảnh kết của
một bộ phim gia đình không có kịch bản – chân thực, hồn nhiên mà đẹp hơn mọi sự
dàn dựng.
Dường như chất nghệ sĩ đã ngấm vào các
thành viên Đại gia đình Cụ Đào Mai. Mọi người hiểu nhau bằng ánh mắt và cùng
gửi vào ống kính một lời hẹn không cần nói thành lời:
Hẹn gặp
lại trong mùa sum họp năm sau.
Năm
mươi bảy người – à không, là sáu mươi người
Nếu hôm nay đi đông đủ, gia đình chúng ta
có năm mươi bảy thành viên.
Nhưng rồi tôi chợt nghĩ: không, phải là sáu
mươi thành viên mới đúng.
Ba người còn lại là bố Đặng Văn Mai, mẹ Trần Thị Đào và anh
Hai Đặng Xuân Thịnh.
Bố, mẹ và anh Hai không còn có thể ngồi
giữa chúng ta, cùng cười khi xem tiểu phẩm, cùng vỗ tay sau mỗi bài hát hay
cùng bước vào vòng tròn đoàn viên. Nhưng tôi tin rằng ở một nơi nào đó, cả ba
vẫn đang dõi theo đại gia đình mình.
Có lẽ bố đang mỉm cười khi thấy con cháu
quây quần. Mẹ đang yên lòng vì những lời dạy về cội nguồn vẫn được các con gìn
giữ. Và anh Hai cũng đang đứng bên bố mẹ, vui khi thấy các anh chị em, các cháu
vẫn yêu thương và đùm bọc lẫn nhau.
“Những người vun
gốc xa dần,
Mây cao lặng lẽ ân cần dõi theo.”
Người đã khuất không thật sự rời xa khi
những điều tốt đẹp họ để lại vẫn hiện diện trong cách con cháu sống với nhau.
Bố mẹ còn trong nếp nhà, trong những câu chuyện cũ, trong cách anh chị em gọi
nhau và trong những gương mặt con cháu mang nét giống ông bà.
Anh Hai còn trong ký ức của các anh chị em,
trong những chuyện mỗi lần nhắc lại, mọi người vừa cười vừa thấy lòng mình
chùng xuống.
Vì thế, trong bức ảnh đại gia đình hôm nay,
dù mắt thường chỉ nhìn thấy năm mươi bảy người, trái tim tôi vẫn thấy đủ sáu
mươi thành viên.
Không ai vắng mặt.
Bởi ba người thân yêu ấy đã hóa thành phần
rễ sâu nhất của cây gia đình, lặng lẽ nuôi những nhánh cành hôm nay tiếp tục
xanh.
Lời
hẹn cho những mùa đoàn viên
Ngày hội rồi cũng khép lại. Sân khấu được
thu dọn, âm thanh tắt dần, mỗi người lại trở về với công việc và những lo toan
thường nhật.
Nhưng tôi tin niềm vui của ngày hôm nay sẽ
còn ở lại: trong diễn xuất đáng yêu của Max, Min, Men và Ben; trong mái tóc
highlight nổi bật của Thanh Hiển; trong tiếng hát của Thúy Hà, Đức Vinh; trong
giọt nước mắt của Như Nga; trong màn thi đấu “thần tốc” của Như Ngọc; và trong
vòng tay lớn mà tất cả chúng ta đã cùng tạo nên.
Mai này, những đứa trẻ hôm nay sẽ trưởng
thành. Có thể các cháu không nhớ hết từng tiết mục hay trò chơi, nhưng chắc
chắn sẽ nhớ cảm giác được lớn lên giữa một đại gia đình đông vui, nơi các thế
hệ luôn tìm cách trở về bên nhau.
Đó chính là món quà quý giá nhất chúng ta
có thể trao lại cho con cháu: không chỉ là một họ tên, một gia phả hay một ngôi
nhà cũ, mà là ý thức rằng mình thuộc về một cội nguồn; rằng dù đi đến đâu, vẫn
có những người chờ mình trở về.
Xin kính chúc toàn thể Đại gia đình Cụ Đào
Mai luôn mạnh khỏe, bình an và hạnh phúc. Chúc những người cao tuổi luôn vui
khỏe để tiếp tục là bóng cây che mát cho con cháu. Chúc anh chị em luôn yêu
thương, nhường nhịn và nắm tay nhau đi qua mọi đổi thay. Chúc các con, các cháu
trưởng thành, sống tử tế và luôn nhớ về tổ tiên, ông bà cùng mái nhà chung của
mình.
Mong rằng trong những lần sum họp sau, vòng
tròn gia đình sẽ ngày càng rộng hơn. Những mái đầu có thể bạc thêm, những đứa
trẻ có thể cao lớn hơn, cuộc sống có thể nhiều đổi thay, nhưng tình thân vẫn
nguyên vẹn.
“Dẫu đi muôn nẻo
phương xa,
Ngoảnh nhìn gốc cũ vẫn là một cây.
Mai sau con cháu sum vầy,
Vẫn chung cội rễ, vẫn đầy bóng quê.”
Xin hẹn gặp lại Đại gia đình Cụ Đào Mai
trong những mùa hội ngộ tiếp theo – khi sân nhà lại rộn tiếng cười, khi những
bàn tay lại tìm đến nhau và khi dưới bóng cây gia đình, chúng ta lại cùng kể
tiếp câu chuyện của tình thân.
Bởi dù là muôn cành vươn về muôn hướng,
chúng ta mãi mãi vẫn là một
gốc, một nhà, một vòng tay yêu thương.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét