MÃI XANH MÀU CON GÁI
Có những bài hát
vừa cất lên đã khiến người nghe tự nhiên chậm lại. Không phải vì âm nhạc quá dữ
dội, cũng không phải bởi câu chữ cố làm người ta xúc động, mà bởi trong từng
giai điệu có một nỗi niềm đủ sâu để lòng người lặng xuống. “Thăm Ngã Ba Đồng
Lộc” của nhạc sĩ Bùi Thanh Hải là một khúc ca như thế.
Âm nhạc mở ra chậm
rãi, mộc mạc, bảng lảng như làn khói mỏng giữa núi rừng. Bài hát không đưa
người nghe trở lại chiến trường bằng tiếng bom rơi hay những âm thanh dữ dội.
Trái lại, ta được đưa về Ngã ba Đồng Lộc trong khoảng lặng của hôm nay — khoảng
lặng càng làm những mất mát của ngày hôm qua hiện lên rõ hơn.
Rồi giọng hát cất
lên:
“Các
em nằm xuống tuổi đôi mươi,
Núi rừng ơi, mãi xanh màu
con gái…”
Chỉ hai tiếng “các em” thôi đã
khiến lòng người chùng xuống.
Nhạc sĩ không gọi
bằng một danh xưng xa cách, cũng không chỉ nhìn các em như những nhân vật đã
thuộc về sử sách. Tiếng gọi ấy gần gũi, trìu mến, như lời của một người đang
sống hôm nay cúi xuống trước những người con gái tuổi đời còn quá trẻ.
Nhờ hai tiếng “các
em”, mười nữ liệt sĩ dường như bước ra khỏi tượng đài để trở về với đời thường.
Các em từng có gia đình, có bè bạn, có tiếng cười, có những bối rối đầu đời và
những ước mơ rất đỗi bình dị. Các em không sinh ra để trở thành huyền thoại.
Các em chỉ là những cô gái trẻ, nhưng khi đất nước cần, đã có mặt ở nơi gian
khó và hiểm nguy nhất.
“Màu con gái” là một trong những
hình ảnh đẹp và day dứt nhất trong bài hát.
Đó không phải là
một màu sắc có thể nhìn thấy bằng mắt. Đó là màu của tuổi trẻ, của sự trong
sáng, của mái tóc còn xanh, của những ánh mắt vẫn nguyên vẻ trong veo. Đó còn
là màu của những ngày tháng phía trước mà các em chưa kịp sống.
Khi nhạc sĩ viết
núi rừng “mãi xanh màu con gái”, tuổi đôi mươi của các em không còn chỉ nằm lại
trong lòng đất. Tuổi trẻ ấy đã hòa vào cây cỏ, triền đồi, bầu trời và con đường
Đồng Lộc. Các em không còn hiện diện bằng hình hài, nhưng vẫn ở lại trong màu
xanh của quê hương.
Bởi vậy, màu xanh
trong clip không chỉ là màu của sự hồi sinh. Đó còn là tuổi thanh xuân đã được
gửi lại cho đất nước.
Một trong những lời
ca khiến người nghe day dứt nhất là:
“Thương lắm người
ơi, hãy đi chậm lại…”
“Đi chậm lại” ở đây
không đơn thuần là bước chân chậm hơn khi qua một khu tưởng niệm. Đó là lời
nhắc mỗi người hãy dành cho lịch sử một khoảng lặng đủ dài.
Đi chậm lại để nhìn
rõ từng gương mặt trong những bức chân dung đen trắng.
Đi chậm lại để hiểu
rằng phía sau mỗi tấm bia là một cuộc đời có thật.
Đi chậm lại để
những hy sinh không chỉ còn là những dòng chữ được đọc lên trong một ngày kỷ
niệm, rồi lại chìm khuất giữa bao lo toan thường nhật.
Và rồi tiếng hát
ngân lên:
“Nghìn năm sau xin vẫn gọi CÁC EM…”
Đó không chỉ là một
cách xưng hô, mà còn là một lời hẹn cùng thời gian.
Năm tháng có thể
làm cũ những bức ảnh, làm mờ dấu vết chiến tranh và đổi thay cảnh vật. Nhưng
trong tâm tưởng dân tộc, các em vẫn mãi ở tuổi mười tám, đôi mươi. Nghìn năm
sau vẫn gọi là “các em”, bởi các em đã dừng lại ở những năm tháng trong trẻo
nhất của đời người.
Từ giọng điệu
thương nhớ, bài hát chuyển sang những câu hỏi về bom đạn, máy bay, những chiến
dịch và những mệnh lệnh đã gieo cái chết xuống mảnh đất này. Giai điệu lúc này
dần dâng cao, âm hưởng chất vấn cũng trở nên day dứt hơn.
Đây là phần khiến
ca khúc vượt khỏi khuôn khổ của một bài hát tưởng niệm.
Nhạc sĩ không chỉ
kể lại mất mát. Ông còn đặt câu hỏi về căn nguyên của mất mát ấy. Đằng sau mỗi
quả bom không chỉ có kim loại và thuốc nổ, mà còn có tham vọng, quyền lực và
những quyết định lạnh lùng đã đẩy những người vô tội vào cái chết.
Những câu hỏi ấy
không cần một lời đáp cụ thể. Chính dư âm của chúng đã đủ sức nặng. Nó khiến
người nghe nhận ra rằng chiến tranh không tự nhiên rơi xuống từ bầu trời, mà
được khơi lên bởi tham vọng, quyền lực và sự vô cảm; trong khi những người phải
trả giá nhiều nhất lại thường là những con người bình dị.
Điều đáng quý là
bài hát không khép lại trong căm giận.
Sau những câu hỏi đầy
day dứt, giai điệu lại dịu xuống, trở về với hình ảnh những người con gái “mãi
mãi ngây thơ”, mang theo những ước mơ còn dang dở:
“Tuổi trẻ, tình
yêu, hạnh phúc, hòa bình…”
Chỉ bốn điều ấy
thôi cũng đủ nói lên cả một cuộc đời.
Các em cũng từng
mong được sống trọn tuổi trẻ của mình, được yêu thương, được mơ về một mái ấm
và được đi qua những tháng năm hòa bình. Những mong ước ấy quá đỗi bình thường
với chúng ta hôm nay, nhưng lại là những điều các em đã phải gửi lại giữa chiến
trường.
Chính sự đối lập
giữa cỗ máy chiến tranh lạnh lùng và những ước mong bình dị ấy làm nên nỗi đau
sâu nhất của ca khúc. Nỗi đau không ập đến dữ dội, mà ngấm chậm vào lòng người.
Ta không chỉ thương sự hy sinh lớn lao, mà còn thương những ước mong giản dị đã
không bao giờ kịp thành hiện thực.
Ở phần cuối bài
hát, chữ “thương”
được mở rộng từ mười cô gái đến cả dân tộc — một dân tộc yêu chuộng hòa bình
nhưng đã phải đi qua quá nhiều giông bão.
Thương những người
trẻ đã ra đi mà không trở về.
Thương những người
mẹ chờ con đến bạc tóc.
Thương những mái
nhà mãi mãi thiếu một bóng người.
Và thương một đất
nước đã phải chịu quá nhiều mất mát mới có được những ngày bình yên.
Chữ “thương” ấy
khiến bài hát không dừng lại ở nỗi buồn. Trong đó còn có sự bao dung, lòng biết
ơn và một khát vọng hòa bình sâu sắc.
Hình ảnh trong clip
cũng được lựa chọn rất giản dị. Không có cảnh chiến tranh tái dựng, không có
bom rơi hay khói lửa. Chỉ có những bức chân dung đen trắng, những đóa hoa
trắng, những hàng mộ nằm yên dưới nắng, tượng đài giữa những lá cờ đỏ và toàn
cảnh Đồng Lộc xanh thẳm nhìn từ trên cao.
Chính sự tiết chế
ấy lại làm nên sức nặng cho hình ảnh.
Những bức chân dung
giữ lại tuổi trẻ của các em.
Những đóa hoa trắng
gợi vẻ tinh khôi.
Màu xanh của núi
đồi là sự sống hôm nay, nhưng trong màu xanh ấy vẫn thấp thoáng bóng dáng những
người đã nằm xuống.
Trong toàn bộ mạch
hình ảnh, quá khứ và hiện tại không đứng tách rời nhau. Những nấm mộ nằm dưới
bầu trời trong trẻo. Những gương mặt tuổi đôi mươi hiện lên giữa một đất nước đang
tiếp tục đi tới. Sự sống vẫn nối dài, nhưng trong mỗi ngày bình yên đều có phần
tuổi trẻ của những người đã gửi lại nơi đây.
Chính những gương
mặt trẻ ấy là điều đọng lại lâu nhất trong lòng người xem. Các em không hiện
lên như những biểu tượng xa vời, mà vẫn mang vẻ hiền lành, trong trẻo của những
cô gái rất đỗi đời thường. Và có lẽ chính vì gần gũi đến thế, sự hy sinh ấy
càng khiến lòng người day dứt.
“Thăm Ngã Ba Đồng
Lộc” vì thế không chỉ là bài hát về sự hy sinh. Đó còn là khúc ca về tuổi trẻ,
về tình thương và về giá trị của hòa bình.
Xin trân trọng cảm
ơn nhạc sĩ Bùi Thanh
Hải đã viết nên một ca khúc chân thành, sâu lắng và đầy lòng
nhân ái. Ông không chỉ kể lại một câu chuyện lịch sử, mà đã đưa mười cô gái trở
về gần hơn với người nghe bằng tiếng gọi thân thương “các em”.
Bài hát như một nén
hương được thắp lên bằng âm nhạc — dành cho mười nữ liệt sĩ thanh niên xung
phong Ngã ba Đồng Lộc và cho tất cả những người con đã gửi tuổi xuân của mình
vào đất nước.
Khi giai điệu khép
lại, những khuôn hình cũng dần lùi xa.
Nhưng màu xanh ấy
vẫn còn.
Màu xanh của núi
rừng sau những mùa bom đạn.
Màu xanh của tuổi
trẻ không bao giờ già đi.
Và “màu con gái”
vẫn lặng lẽ ở lại giữa Ngã ba Đồng Lộc — trong cây cỏ, trong ký ức và trong lòng biết
ơn của những thế hệ hôm nay, mai sau.
Yên Mỹ, ngày
26.7.2026
Quang Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét