Có
những mùa hoa nở từ cành lá. Nhưng cũng có những mùa hoa nở từ sự hy sinh của
biết bao người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để đất nước được bình yên
hôm nay.
Nhân
kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh – Liệt sĩ (27/7/1947 – 27/7/2026), xin
kính dâng bài thơ “Hoa Nở Giữa Lòng Người” như một nén tâm hương tri ân
những anh hùng liệt sĩ, những thương binh, những Mẹ Việt Nam Anh hùng và biết
bao gia đình đã lặng lẽ gánh chịu mất mát vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Mỗi
mùa Tháng Bảy trở về là một lần nhắc chúng ta nhớ rằng: bình yên chưa bao giờ
là điều tự nhiên có được. Bình yên hôm nay được vun đắp bằng máu, nước mắt,
lòng quả cảm và cả những cuộc đời mãi mãi dừng lại ở tuổi thanh xuân.
Xin
cúi đầu biết ơn những người đã hóa thân vào đất nước để mỗi mùa hoa vẫn nở giữa
lòng người Việt Nam.
Hoa Nở Giữa Lòng Người
Tháng Bảy quê nhà thơm khói sớm,
Hoa từ lòng đất nở cho đời.
Có người gửi tuổi xuân vào đất,
Để triệu mùa sau vọng tiếng cười.
Có người đi qua mùa binh lửa,
Để lại sau lưng cả bầu trời.
Máu hòa phù sa nuôi đất mẹ,
Cho ngàn mùa lúa ngát xanh tươi.
Có ngọn đèn chưa từng tắt lửa,
Soi bao năm tháng đợi một người.
Mái hiên vẫn đón mùa mưa nắng,
Bếp ấm hồng lên đến muôn đời.
Cánh
diều vẫn chở đầy gió sớm,
Mục đồng còn gọi nắng ven đê.
Bình yên ấy đâu từ trời xuống,
Mà từ bao người chẳng trở về.
Xin cúi dâng một đóa hoa lòng,
Nhớ người nằm lại giữa non sông.
Tên người lặng khuất cùng năm tháng,
Mà đất ngàn đời vẫn nhớ công.
Hoa tháng Bảy nghiêng bên cỏ biếc,
Khói theo gió sớm chạm mây ngàn.
Lời chưa kịp ngỏ nằm trong đất,
Hóa thành tiếng lặng giữa nhân gian.
Mong những mái nhà luôn giữ lửa,
Để yêu thương lan tỏa muôn nơi.
Người nằm lại thành hồn
đất nước,
Cho mùa hoa nở giữa lòng người.
Làng Yên Mỹ, 25.7.2026
Quang Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét