ĐƯỜNG
KIM
Đèn
thức rất khuya cùng mái rạ,
Một đốm than hồng ủ bóng đêm.
Mẹ ngồi lặng phía sau ngọn lửa,
Bóng người mỏng tựa khói lên thềm.
Chiếc
áo nằm yên như mảnh đất,
Đã qua bao vụ gió và mưa.
Một mũi thép nhỏ nghiêng đầu xuống,
Cỏ trước hiên nhà ngừng gió đưa.
Không
ai nghe tiếng kim đi hết,
Chỉ thấy đèn hao đến cạn dầu.
Chỉ thấy tóc người thêm sợi trắng,
Như tro bếp đậu suốt canh thâu.
Đứa
trẻ ôm đầy hương rạ mới,
Ngủ trong mùi lúa chín đầu sân.
Giấc ngủ khép đôi bờ mi mỏng,
Mà đèn còn thức đến tàn canh.
Sáng
ra chim sẻ tìm hạt thóc,
Đường cày còn ướt sương ven đồng.
Có một đường dài không ai thấy,
Đi qua hạt đất, tới dòng sông.
Dòng
sông mang bóng trời trôi chậm,
Mang cả phù sa đến bãi bồi.
Gân lá giữ từng đường gió mỏng,
Như bàn tay cũ chạm lên đời.
Năm
tháng xếp vào trong nếp áo,
Mùi khói còn thơm phía cổ tay.
Chiếc cúc cũ nằm im rất nhỏ,
Giữ nguyên hơi ấm đến hôm nay.
Con
lớn như cây qua bão gió,
Đi hết bao miền bụi với mưa.
Một chiều mở lại hòm kim chỉ,
Nghe mùi rạ cũ trở về xưa.
Ngoài
cửa gió đưa mùi rạ mới,
Đất mềm như giữ bước chân ai.
Chiếc kim lặng giữa vành áo cũ,
Khói bếp còn vương một sớm mai.
HN, 4/8/2026
Quang Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét