Lá về
Lá
rời cành lúc còn xanh biếc,
Theo gió bao mùa, qua khoảng trời.
Một chiều chạm phải làn khói bếp,
Bỗng nhớ cành xưa đến nghẹn lời.
Người
đi đến lúc bàn chân mỏi,
Ngoảnh lại, chiều nghiêng xuống mái nhà.
Mâm cơm vẫn một đôi đũa đợi,
Ngoài thềm chợt vọng tiếng chân xa.
Lá
cũng đến ngày thôi theo gió,
Rơi về gốc cũ giữa chiều sâu.
Đất ẩm ôm vào thân lá mỏng,
Rễ già khe khẽ đón thân nâu.
Mai
lá tan rồi trong đất cũ,
Cành non lại biếc giữa trời thanh.
Ai ngồi tránh nắng bên chân gốc,
Đâu hay chiếc lá đã thành xanh.
Quang
Đặng
HUBT,
8.8.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét