DỐC
HOÀNG HÔN
Chiều nghiêng theo dốc xuống trùng khơi,
Áo trắng bên lan can đợi người.
Hồng trắng ủ hương trong nắng muộn,
Sóng ru từng lớp bóng chiều trôi.
Chiếc nhẫn nằm im đón nắng vàng,
Một vòng bé nhỏ buộc thời gian.
Chưa trao đã thấy bàn tay ấm,
Như thể từ lâu đã bước sang.
Em đến mơ hồ cuối nắng phai,
Khăn voan theo gió nhẹ ngang vai.
Chưa nhìn rõ mặt qua làn mỏng,
Anh biết từ đây chẳng đợi ai.
Biển hát ngoài kia sóng vỗ bờ,
Anh trao chiếc nhẫn giữa chiều thơ.
Không đem châu ngọc làm câu hẹn,
Chỉ nắm bàn tay đến bạc tơ.
Năm tháng âm thầm khuất cuối trời,
Biển còn con sóng chẳng ngừng trôi.
Chiếc vòng năm cũ mòn theo ngón,
Tay đã hao gầy, chẳng bạc lời.
Mai tóc hai đầu trắng khói sương,
Cùng qua dốc cũ lúc tà dương.
Biển xưa còn giữ chiều trao nhẫn,
Hai bóng nghiêng dài xuống đại dương.
Quang Đặng
Ngày 7.8.2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét