MỘT
GỐC MUÔN CÀNH
(Hội ngộ Đại gia đình Cụ Đào Mai
Chủ Nhật, ngày 26.7.2026)
Có một gốc tự bao đời,
Cắm sâu lòng đất giữa trời quê hương.
Bao mùa mưa nắng gió sương,
Âm thầm nuôi tán xanh vươn vẹn lành.
Một cành rồi lại nhiều cành,
Đơm chồi kết lá, phủ thành bóng cây.
Lá già lặng lẽ rơi đầy,
Lộc non lại biếc nối ngày sang xuân.
Năm mươi ba nhánh xa gần,
Mỗi người một nẻo, một phần trời mây.
Đi đâu vẫn dưới bóng cây,
Mang theo hơi đất những ngày ấu thơ.
Người neo bến cũ đợi chờ,
Người theo cánh gió đến bờ phương xa.
Dẫu mai dâu bể phong ba,
Mùi bãi cũ vẫn đậm đà trong tim.
Mái hiên đốm nắng im lìm,
Sân xưa bỗng rộn bước tìm lối quen.
Từ đâu ngọn gió ru mềm,
Cành nghiêng gọi lá bên thềm khẽ lay.
Bàn tay tìm lấy bàn tay,
Chuyện xưa nhắc lại, mắt cay lệ trào.
Chén trà lắng vị ngọt ngào,
Bao điều chưa nói thấm vào lòng nhau.
Rễ âm thầm giữ đất sâu,
Chắt từng mạch ngọt dâng màu mầm xanh.
Lá rơi chẳng hẹn cùng cành,
Hóa vào đất mẹ để thành mùa sau.
Hoa theo gió tỏa hương cau,
Chẳng cần ai biết sắc màu mình mang.
Quả chín cúi xuống nhẹ nhàng,
Trao người vị ngọt, chẳng mong đáp đền.
Những người vun gốc xa dần,
Mây cao vẫn trắng âm thầm dõi theo.
Nếp nhà còn ấm sớm chiều,
Gốc xưa còn đượm bao điều tình thân.
Bếp còn đỏ lửa đầu sân,
Mái hiên vẫn đợi bước chân con về.
Mai sau dẫu cách triền đê,
Con đưa cháu lại trở về gốc xưa.
Gió ru kể chuyện nắng mưa,
Lá xanh vẫn nhớ đường xưa tìm về.
Xin cho gốc vững muôn bề,
Cho cành mãi giữ nếp quê hiền hòa.
Dẫu mai muôn nẻo phương xa,
Ngoảnh nhìn gốc cũ… vẫn là một cây.
Yên Mỹ, ngày 20.7.2026
Quang Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét