Gốc Xưa Còn Đó
Hội ngộ Đại gia đình Cụ Đào Mai
Ngày 26.7.2026
Gốc
cũ cắm sâu lòng đất mẹ,
Lặng im nâng đỡ một trời quê.
Rễ đi xuống chỗ không ai thấy,
Để bóng cây che mát mọi bề.
Thân
chẳng một lần khoe sức lớn,
Cành xanh cứ thế đón trời cao.
Lá vừa chạm gió đầu tiên ấy,
Đã biết quê mình ở chốn nao.
Người
lớn dần theo từng lối rẽ,
Mỗi đời mang một gió, một sông.
Chỉ dòng nhựa cũ không đổi hướng,
Âm thầm nuôi lớn những cành chung.
Đi
hết trăm miền rồi mới hiểu,
Quê là nơi chẳng thể quên nhau.
Chỉ một mùi rơm bay cuối vụ,
Đã làm mắt cũ chợt cay màu.
Sân cũ nghiêng đầy vạt nắng xa,
Mái hiên vẫn thấp đón
người nhà.
Chén trà chưa kịp chạm đầu lưỡi,
Mắt đã tìm nhau chẳng
cần chào.
Tháng năm lặng lẽ đi qua ngõ,
Vai áo bạc màu chẳng kể
tên.
Bàn tay vừa chạm bàn tay
cũ,
Đã nghe mạch nhựa chảy
về tim.
Có những người không còn lên tiếng,
Mà mạch nguồn xưa vẫn
không vơi.
Đất dưới chân mình đâu
chỉ đất,
Còn bao bàn tay khuất
một đời.
Lá
rơi lặng lẽ về cùng đất,
Hoa tàn còn đượm chút dư hương.
Quả càng chín lại càng cúi thấp,
Người càng từng trải càng khiêm nhường.
Cành chẳng lớn riêng nhờ một phía,
Lá chẳng xanh riêng một
khoảng trời.
Đan nhau thành một vòm
che mát,
Nên cây còn đứng với
muôn đời.
Mai
nữa cháu con đi thật rộng,
Xin mang một gốc ở trong lòng.
Dẫu
mai bén rễ nơi xa khác,
Xin còn nhớ đất thuở gieo trồng.
Nếu
một ngày quên đường trở lại,
Rễ còn âm ấm dưới chân mình.
Hóa ra cội chẳng ở nơi cũ,
Mà đã theo người tự thuở sinh.
Gió vẫn đi qua ngàn
tán lá,
Đất còn ôm lấy vạn rễ cây.
Người đi muôn nẻo rồi ngoảnh nhớ...
Gốc xưa vẫn đợi tự bao ngày.
Yên Mỹ, ngày 20.7.2026
Quang Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét