Hương Nguội Khói Tan
Chớ
hẹn lại ngày mai,
Cà
phê thôi khói bay.
Chiếc
chén còn nguyên đó,
Người
đã khuất chân mây.
Ngoảnh
đầu, sương phủ tóc,
Chiều
nghiêng trắng bàn tay.
Trăm
năm như giấc mộng,
Tỉnh
rồi... chỉ khói bay.
Quang Đặng
Một chiều cuối thu, 2025
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét