Có
những điều càng lớn lên người ta càng ngỡ đã quên. Cho đến một ngày, chỉ cần
đứng trước một dòng sông, nghe mùi phù sa sau cơn mưa, nhìn một vệt nắng
nghiêng trên mặt nước hay bắt gặp tiếng gió lao xao trong lũy tre, mọi ký ức
bỗng trở về nguyên vẹn như chưa từng cách xa.
Ký
ức có lẽ cũng giống một dòng sông. Nó không níu ai ở lại, cũng chẳng gọi ai
quay về. Nó chỉ lặng lẽ chảy, mang theo tuổi thơ, mang theo bóng mẹ đi tìm con
giữa trưa hè, mang theo cánh diều, lưng trâu, mái đình, tiếng ê a của những
buổi đầu cắp sách. Bao người đã đi khỏi bến sông ấy, nhưng con nước vẫn ở đó,
âm thầm giữ hộ một phần đời trong trẻo nhất của mỗi người.
“Dòng Sông Không Cũ” được viết từ một nỗi nhớ như thế. Không phải nỗi nhớ ồn ào
của những điều đã mất, mà là nỗi nhớ rất khẽ, đủ để khi khép lại bài thơ, ta
chợt muốn quay về nhìn lại một dòng sông cũ, một mái nhà cũ, hay đơn giản chỉ
để biết rằng giữa cuộc đời nhiều đổi thay, vẫn có một nơi chưa bao giờ thôi đợi
mình.
Có
lẽ quê hương chưa từng giữ chân ai. Chỉ là khi đã đi đủ xa, người ta mới nhận
ra, trong lòng mình vẫn luôn có một dòng sông lặng lẽ chảy. Và dòng sông ấy...
chưa bao giờ cũ.
Dòng Sông Không Cũ
Bao mùa gió thổi qua
bờ bãi,
Sông vẫn đầy như buổi đầu tiên.
Con nước lặng ôm màu mây trắng,
Giấu cả tuổi thơ dưới đáy hiền.
Một vệt nắng nghiêng
trên sóng đỏ,
Đủ làm sống dậy một miền quê.
Bỗng nghe tiếng gọi vang triền cỏ,
Tưởng mẹ còn tìm giữa trưa hè.
Thuở ấy bầu trời cao
đến lạ,
Chỉ cần cánh diều cũng chạm mây.
Lưng trâu chở chậm hoàng hôn cũ,
Khói đồng thơm suốt một bàn tay.
Bờ tre đứng suốt
nghìn năm gió,
Rễ níu phù sa khỏi lở bồi.
Mỗi chiếc lá rơi như tiếng gọi,
Chạm vào ký ức đã xa xôi.
Mái đình rêu phủ màu
năm tháng,
Chuông chùa tan giữa áng mây chiều.
Trang sách cũ thơm mùi rơm mới,
Theo lời ê a lớn bao điều.
Lũ trẻ năm nào không
hẹn trước,
Tan như mây trắng cuối chân trời.
Có người gửi tuổi vào phố xá,
Có người neo phận giữa sông trôi.
Chỉ con nước chẳng
bao giờ cũ,
Ngày đêm lặng lẽ chảy trong tôi.
Mỗi làn sóng vỗ rung miền nhớ,
Bồi đầy một thuở chẳng phai phôi.
Bao cuộc hợp tan như
bến vắng,
Bao mùa hoa cải lại vàng bông.
Tôi đi qua hết miền nhân thế,
Vẫn thấy mình đứng trước dòng sông.
Đến khi tóc bạc cùng
mây núi,
Bàn chân mòn vẹt những đường xa.
Ngoảnh đầu mới biết nơi còn đợi,
Vẫn là dòng sông… vẫn quê nhà.
(Quang Đặng - Sông Hồng, 4.7.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét