Chồi
Biếc
Có khi đi hết dốc đời,
Mới hay nắng cũ vẫn ngồi đợi sân.
Thềm xưa viên gạch bao lần,
Mòn theo gót bước… còn hằn
dấu chân.
Cành khô đứng hết đông tàn,
Sớm mai khe khẽ nhú chồi biếc non.
Thời gian đi khuất lối mòn,
Chỉ chồi còn nhớ cội nguồn dưới sâu.
Ngày qua bạc trắng mái đầu,
Cuốn bao được mất chìm vào lặng im.
Điều còn ở lại trong tim,
Là đôi mắt vẫn mỉm cười trước đau.
Hoa rơi chẳng hẹn ngày sau,
Hương còn phảng phất thấm màu áo ai.
Người đi khuất một bóng cây,
Tán xanh còn mát tháng ngày người qua.
Đến khi tóc phủ sương sa,
Lặng nghe chiếc lá chạm nhòa hư không.
Ngoảnh nhìn cành cũ cuối đông,
Chồi biếc còn đó... xanh trong một đời.
Yên Mỹ, 24.7.2026
Quang Đặng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét