Bố ơi, hôm nay con
mới hiểu
Bố
kính yêu của con,
Con
gặp bố khi bố vừa bước qua tuổi sáu mươi. Ngày ấy, con chưa biết rằng người đàn
ông điềm đạm, ít nói ấy rồi sẽ trở thành một trong những người ảnh hưởng sâu sắc
nhất đến cách con nhìn cuộc đời.
Hôm
nay, bố đã tám mươi sáu tuổi. Còn con, sau hơn hai mươi năm được ở gần bố, mới
hiểu có những điều chỉ thời gian mới đủ sức giảng giải.
“Có những buổi chiều
rất yên nơi căn nhà nhỏ ở Yết Kiêu – Hà Đông, con chỉ ngồi lặng nhìn bố cầm chiếc
micro đã theo mình gần như suốt cuộc đời.”
Ngày
đầu gặp bố, con nghe tiếng hát. Bây giờ, điều con lắng nghe lại là khoảng lặng
phía sau tiếng hát. Đó là nhịp đập của một trái tim đã nhiều lần bước qua ranh
giới rất mong manh giữa sự sống và bệnh tật.
Con
biết những van tim không còn khỏe như trước. Một phần dạ dày đã gửi lại sau ca
phẫu thuật. Có những ngày, chỉ một thìa cháo cũng phải nâng niu. Có những ngày,
ngay cả một hơi thở cũng cần được chắt chiu. Nhưng điều con nhớ nhất lại không
phải những cơn đau. Mà là nụ cười.
“Con vẫn nhớ có lần
hát xong, bố lặng lẽ ngồi xuống. Hít thật chậm. Khép mắt một lát. Rồi lại mỉm
cười. Lại trò chuyện với mọi người như chưa từng có điều gì xảy ra. Ngày ấy,
con chỉ thương bố. Hôm nay, con mới hiểu: Bố không giấu nỗi đau vì nỗi đau nhỏ.
Bố giấu nó vì tình yêu dành cho những người mình yêu còn lớn hơn.”
Có lẽ
vì thế mà mỗi lần bố cầm chiếc micro, trong lòng con luôn có một cảm giác rất lạ.
Mọi người nghe một bài hát. Còn con... Con nhìn thấy cả một con người. Một con
người được năm tháng âm thầm bồi đắp bằng những vui buồn, được mất, cả những lần
đối diện với bệnh tật và biến cố. Điều con may mắn được gặp là bố của những năm
tháng sau này. Một người đàn ông mà thời gian không làm vơi đi sự hiền hậu, nghịch
cảnh không lấy mất tình yêu cuộc sống. Và sau tất cả, điều còn ở lại trong bố vẫn
là một nụ cười rất hiền.
Đến
khi nghe bố hát “Rặng Trâm Bầu”, con mới hiểu vì sao bài hát ấy hợp với bố đến
vậy. Cây trâm bầu đâu phải loài cây rực rỡ nhất. Nó chỉ lặng lẽ cắm rễ thật
sâu. Đi qua mưa nắng. Đi qua bão giông. Để rồi một ngày, người ta chợt nhận ra
nó vẫn đứng đó. Âm thầm. Vững chãi.
Bố
cũng vậy. Bố chưa từng nói mình mạnh mẽ. Bố chỉ lặng lẽ sống. Ngày nào còn sống
thì ngày ấy còn yêu cuộc đời. Yêu gia đình. Yêu bạn bè. Yêu thơ. Yêu tiếng hát.
Yêu cả những điều rất nhỏ mà nhiều người vô tình đi ngang qua.
Ngày
nhỏ, con từng nghĩ người mạnh mẽ là người không biết gục ngã. Lớn lên rồi, con
mới hiểu. Người mạnh mẽ là người biết rất rõ nỗi đau của mình... mà vẫn chọn mỉm
cười để người khác được bình yên. Đó là bài học lớn nhất con nhận được từ bố.
Không phải qua một lời dạy. Mà qua cả một đời người.
Con
vẫn luôn nghĩ, người thân là điều số phận mang đến từ khi ta cất tiếng khóc đầu
tiên. Sau này con mới hiểu. Có những người bước vào cuộc đời ta muộn hơn. Không
cùng ta lớn lên. Nhưng đủ để trở thành gia đình. Đủ để ta kính yêu như một người
cha.
Cảm
ơn bố. Không phải vì bố đã cho con một cuộc đời. Mà vì bố đã dạy con cách sống
xứng đáng với cuộc đời mình. Con hiểu rằng con người có thể không thắng được bệnh
tật. Nhưng nhất định không để bệnh tật lấy mất phẩm giá. Có thể không giữ mãi
tuổi trẻ. Nhưng vẫn giữ được lòng nhân hậu. Và sau tất cả những gì thời gian lấy
đi... Vẫn còn giữ được tình yêu cuộc sống.
Rồi
sẽ có một ngày, tiếng hát nào cũng lặng. Chiếc micro nào rồi cũng được đặt xuống.
Đó là quy luật của thời gian. Nhưng có những điều không bao giờ khép lại. Đó là
cách một con người đã sống.
Mai
này, mỗi lần nghe “Rặng Trâm Bầu”, có lẽ con sẽ không còn nghĩ nhiều đến giai
điệu. Con sẽ nhớ một buổi chiều rất yên ở căn nhà nhỏ Yết Kiêu. Một người cha
tóc đã bạc. Lặng lẽ cầm chiếc micro. Khẽ chỉnh lại tư thế đứng. Mỉm cười. Rồi cất
tiếng hát. Khoảnh khắc ấy, với nhiều người chỉ là một bài hát. Còn với con...
Đó là cả một cuộc đời.
Đến
hôm nay, con mới thật sự hiểu. Điều làm nên giá trị của một con người không phải
là họ đã đi được bao xa. Mà là sau tất cả những gì cuộc đời đã lấy đi... họ vẫn
còn giữ lại được điều gì. Bố đã giữ lại được tiếng hát. Giữ lại được nụ cười.
Giữ lại được lòng nhân hậu. Và hơn tất cả, giữ lại được sự bình yên trong trái
tim những người yêu thương bố.
Với con, bố sẽ mãi
là Rặng Trâm Bầu.
Không rực rỡ. Không ồn
ào.
Chỉ lặng lẽ cắm rễ
thật sâu vào cuộc đời.
Để dẫu bao mùa giông
bão đi qua,
mỗi khi ngoảnh lại,
con vẫn biết... mình
còn một bóng cây để trở về.
Con
của bố
Đặng
Đức Quang
Hà
Nội, ngày 13 tháng 7 năm 2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét