Ba Cương Một Đích
Đường
đời lắm dốc nhiều sương,
Ba
người giữ vững ba cương ngựa đời.
Mỗi
người hướng một phương trời,
Mà
chung ánh lửa rạng ngời trong tim.
Cha
như trụ đá hiên ngang,
Gánh
bao giông bão, vững vàng bước chân.
Gieo
từng con chữ nghĩa nhân,
Cho
bao thế hệ lớn dần ước mơ.
Mẹ
tựa bếp lửa đợi chờ,
Qua bao mùa rét, ủ đầy yêu thương.
Lời
ca, câu hát vấn vương,
Dệt từng hạnh phúc tháng năm lặng thầm.
Con
mang sức trẻ căng tràn,
Mở
trang kinh tế, vượt ngàn sóng xa.
Cung
đàn ngân khắp đường xa,
Trái
tim neo chặt mái nhà dấu yêu.
Ba
cương dẫu khác cánh diều,
Mái nhà chung một nắng chiều bình yên.
Dù đời muôn ngả truân chuyên,
Vẫn cùng gìn giữ mái hiên một nhà.
Mai sau tóc bạc như hoa,
Ngoảnh nhìn mới biết đường xa hóa gần.
Điều còn ở cuối phong trần,
Là ba cương ngựa — tình thân mãi còn.
(Quang Đặng - YM, 5.7.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét