Trúc Biếc
Trúc biếc nghiêng xanh giữa đất trời,
Một tay chạm lá, một lòng khơi.
Sau lưng núi thẳm ôm mây trắng,
Trước mặt nghìn trùng biển gọi đời.
(Quang Đặng – HĐ, 30.6.2026)
Một blog thơ–văn cá nhân, ghi lại đời tư và những lát cắt bình dị của cuộc sống quanh mình – nhẹ nhàng, mộc mạc, đôi khi sâu lắng, như hương mộc thoảng qua bản nhỏ.
Một buổi chiều, bên ly cà phê bảng lảng khói, tôi lặng nghe người em làm bác sĩ kể về những câu chuyện phía sau cánh cửa của lằn ranh sinh...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét