Có những mạch nguồn âm thầm chảy qua thời gian, tựa như hơi thở của đất trời, nuôi dưỡng cả hình hài lẫn tâm hồn của một xứ sở. Sông Hồng ngàn năm đỏ nặng phù sa chính là dải lụa thiêng liêng như thế – nơi lưu dấu cốt cách của tiền nhân, từng nếp làng cổ kính và những mạch thiêng được gìn giữ qua bao đời bằng sự cẩn trọng cùng lòng thành kính.
Cuộc sống luôn vận động và hướng về phía trước với những công trình đại lộ, những quy hoạch đổi thay. Thế nhưng, sự phồn vinh chỉ thực sự vẹn tròn và bền vững khi hành trình kiến tạo tương lai biết soi chiếu vào cội nguồn – nơi mảnh đất, lòng người và đấng bề trên tìm thấy sự đồng điệu, an hòa.
Những câu thơ lục bát của “Tiếng Vọng Dòng Sông” vì thế cất lên tựa lời tâm tình, một khoảng lặng sâu để mỗi người tự soi tỏ chính mình. Bài thơ là tiếng lòng của những trái tim biết trân trọng gốc rễ, khơi lên niềm tự hào để chúng ta cùng gìn giữ hồn thiêng sông núi. Rằng dẫu ở vị trí nào trong đời, xin hãy luôn dành một góc trang trọng trong tâm thức để lắng nghe mạch đất mẹ, giữ cho mình một đôi mắt thấu suốt và một tấm lòng khiêm cung trước những giá trị tôn nghiêm của quê hương...
Tiếng Vọng Dòng Sông
Sông
Hồng đỏ nặng phù sa,
Đâu
chỉ dòng nước chảy qua đất này.
Thăng
Long mạch chuyển tràn đầy,
Hồn
thiêng sông núi tụ dày ngàn năm.
Bờ
xưa bến cũ âm thầm,
Đình
đền miếu cổ khói trầm thiêng liêng.
Mỗi
tấc đất, mỗi vùng biên,
Máu
xương hồn phách tổ tiên gửi vào.
Mở
mang quy hoạch tầm cao,
Chớ
nhìn bản vẽ tính sao tấc vàng.
Đừng
vì lợi ích giàu sang,
Mà
đem đánh đổi xóm làng tâm linh.
Động
vào dòng chảy dân sinh,
Dời
dân lấp bến sự tình đảo điên.
Thiếu
lòng kính trọng bề trên,
Lòng
dân chẳng thuận, chuốc nền họa sâu.
Nếp xưa gìn giữ bấy lâu,
Biết kiêng biết kính, vẹn câu thái bình.
Giữ tâm giữa cuộc biến chinh,
Chí làm đại sự, nghiêng mình khiêm cung.
Kính
trời trọng đất tận cùng,
Thuận
lòng bách tính, thủy chung giữ gìn.
Hôm
nay ích kỷ quên nhìn,
Ngày
mai họa đến biết tìm nơi đâu.
Muốn
cho thịnh vượng bền lâu,
Hài
hòa ba cõi bắc cầu tương lai:
Dân
an, nước mạnh, đất đai,
Mạch
thiêng tôn kính, mãi hoài hiển vinh.
Chạm
vào long mạch anh linh,
Tâm
trong ý sáng, trọn tình mới nên.
(Quang Đặng - Biển Nhật Lệ, 16.06.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét