Vuông Tròn Một Cõi
Nhân Sinh
Đời người tựa khối hình vuông,
Buồn vui yêu ghét còn vương cõi lòng.
Bốn bề nối nhịp song song,
Khuyết đi một cạnh, tâm không vẹn tròn.
Tình thân như thể tam môn,
Ba chiều nâng đỡ linh hồn nổi trôi.
Dẫu qua mưa gió cuộc đời,
Vẫn còn một phía cho người tựa nương.
Tình yêu là cõi vô thường,
Như vòng tròn khép giữa đường nhân gian.
Đi qua giông tố hợp tan,
Cuối cùng vẫn trở về ngàn yêu thương.
Con người như hạt bụi vương,
Theo cơn gió cuốn dặm trường phù sinh.
Giọt mưa vừa chạm mái đình,
Đã tan giữa cõi lặng thinh vô thường.
Chiếc lá lìa cội tha hương,
Ngôi sao tắt giữa đêm sương não nề.
Nắng chiều rơi chậm bên hè,
Thời gian khép lại câu thề trăm năm.
Sinh ra từ cõi xa xăm,
Trở về một thoáng âm thầm hư không.
Chỉ còn nghĩa nặng tình nồng,
Neo người ở lại giữa dòng nhân gian.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét