HẠ ĐỎ TRONG TIM
Hạ sang thắp lửa chân trời,
Phượng hồng rơi xuống một thời ngây ngô.
Bằng lăng tím biếc giấc mơ,
Cánh hoa mỏng mảnh dại khờ biết yêu.
Ve ngân cháy rực rỡ
chiều,
Trang thơ lưu bút bấy nhiêu nỗi niềm.
Mây ngà tà áo trắng em,
Lướt qua để lại dịu êm một đời.
Hành lang vắng
tiếng cười vui,
Chênh chao ghế đá bùi ngùi đợi ai.
Mưa rào ướt đẫm vai gầy,
Tim non khờ dại rót đầy hanh hao.
Lời chưa kịp ngỏ,
nghẹn ngào,
Tan theo vạt nắng tan vào chia ly.
Đường quen lối cũ thầm thì,
Dấu chân ngày ấy giờ đi phương nào?
Thời gian nhuộm bạc
chiêm bao,
Mà màu phượng vĩ vẫn cào xé tim.
Tìm trong ký ức im lìm,
Hồn xanh một thuở cánh chim ngang trời.
Hạ không chỉ nắng đánh rơi,
Hạ là báu vật của đời học sinh.
Dẫu qua vạn nẻo chênh vênh,
Ngọt lành tà áo trắng xinh vẫn còn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét