NẮNG ĐỌNG TÌNH XƯA
Chiều nghiêng bóng đổ hiên nhà,
Gió hong bụi dặm đường xa nhọc nhằn.
Vai sương áo mỏng phong trần,
Mà câu tri kỷ vẫn ngân tiếng cười.
Bữa cơm san nửa đầy vơi,
Chút tình còn ấm giữa đời ngược xuôi.
Lợi danh như áng mây trôi,
Theo dòng nhân thế lở bồi hợp tan.
Chỉ còn tình nghĩa đá vàng,
Qua bao chìm nổi lại càng đượm sâu.
Rượu ngon nhờ ủ men lâu,
Tâm giao quý bởi nhịp cầu sẻ chia.
Thời gian phủ trắng sương khuya,
Nghĩa xưa vẫn rạng như tia nắng chiều.
Mặc cho dâu bể phiêu diêu,
Gặp nhau... lại hóa một chiều thanh xuân.
(Quang Đặng - FKA, 8.5.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét