TỐ
NHƯ TRI ÂM CA
Trăm năm lật giở trang đời,
Lời văn thắp sáng, tiếng cười nở hoa.
Tố Như một dải ngân hà,
Ngòi bút soi lối, mở ra cõi người.
Vượt qua bão táp hoa rơi,
Nàng Kiều năm ấy, ngời ngời sắc tiên.
Chàng Kim giữ trọn tình duyên,
Bâng khuâng nghiên mực, vẹn nguyên đợi
chờ.
Thúc Sinh dẫu phút ngẩn ngơ,
Vẫn tìm nhân thế bến bờ tự do.
Từ Hải dũng khí vô bờ,
Đập tan sóng gió, dựng cờ tái sinh.
Tiếng đàn hòa nhịp bình minh,
Cầm ca một thuở chuyển mình bao dung.
Tiểu Thanh phận bạc, thơ chung,
Nén hương tri kỷ, sáng cùng ngàn năm.
"Thập loại chúng sinh" xa
xăm,
Hồn xưa thanh thản, nhất tâm hướng thiền.
Trái tim nhân ái vô biên,
Nỗi đau hóa giải, bình yên dặm trường.
Nước sông Lam đầy yêu thương,
Ngàn năm Hồng Lĩnh ánh dương rạng ngời.
Văn chương kết tinh cho đời,
Tri âm một khúc, đất trời reo ca!
(Quang Đặng - FKA, 18.05.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét