Muôn Đời Ngát Hương
Sen
Tháng
Năm rực rỡ nắng vàng,
Hồn
thơ con lại hướng vầng thái dương.
Bác
đi từ thuở tha hương,
Tìm
đường cứu nước, dặm trường quản chi.
Năm
châu bốn biển chân đi,
Áo
nâu túi vải, sá gì gian lao.
Dép
cao su bấm bùn ao,
Chông
gai vững bước, cờ sao rạng ngời.
Nhớ
đêm cảnh khuya sáng trời,
Trăng
lồng cổ thụ bóng dời hoa bay.
Bác
còn lo nghĩ đêm ngày,
Nặng
trĩu việc nữa, chưa khuây giấc nồng.
Nơi
ngục trung vẫn sáng lòng,
Ngắm
trăng qua cửa mà trông ngày về.
Một
đời nặng một lời thề,
Vì
dân vì nước, phu thê chẳng màng.
Triệu
lòng dân Việt vương mang,
Ai
ai cũng kính, cũng thương Cha già.
Ơn
Người rộng lớn bao la,
Rộng
hơn sông núi, sâu xa đất trời.
Nén
hương kính chúc ngàn đời,
Bác
tuy yên giấc, giữa trời trông theo.
Chúc
Người vui cõi mây đèo,
Mà
như sống mãi, chống chèo nước non.
Sông
dài biển rộng vẹn tròn,
Hình
bóng của Bác sắt son trong lòng.
Tháng
Năm sen nở bừng đông,
Kính
dâng lên Bác đóa hồng ngát hương!
(Quang
Đặng - Khoa Anh A, HUBT kính cẩn dâng Người, 19/05/2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét