THU DUYÊN SÔNG HÀN
Sông
Hàn giấu sóng vào đêm,
Gió
gom sắc lá trải êm mạn thuyền.
Vàng
rơi cứ ngỡ trạng nguyên,
Mùa
đi bỏ lại chút duyên bên bờ.
Người
về dệt nốt vần thơ,
Nhặt
từng giọt nguyệt xa mờ cuối sông.
Heo
may chớm lạnh bên dòng,
Thuyền
neo bến vắng cho lòng quạnh hiu.
Viễn
phương mây phủ bóng chiều,
Nước
trôi còn vọng bao điều nhớ thương.
Cội
già dẫu trải phong sương,
Lòng
thu vẫn vẹn con đường thủy chung.
(Quang
Đặng – Bên dòng sông Hàn 2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét