Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2026

SỒI XƯA, PHONG CŨ...

 



SỒI XƯA, PHONG CŨ...

 

Hạ sang, Úc nắng hanh vàng,

Phong xanh rợp bóng, rỡ ràng lối đi.

Trời nam một thuở xuân thì,

Ve không gióng giả, thầm thì gió bay.

 

Thu về, nhuộm đỏ hàng cây,

Lá phong rực lửa gửi đầy nhớ thương.

Mờ sương góc phố khai trường,

Nửa phương viễn xứ, dặm đường trải phong.

 

Đông sang, xứ Anh nhòa sương,

Cội sồi cổ thụ, vấn vương đứng chờ.

Tuyết rơi xóa dấu chân mờ,

Lá khô xào xạc, ngẩn ngơ lối về.

 

Xuân sang, lộc biếc tràn trề,

Chồi non thắp nến xua tê tái lòng.

Cội sồi, hàng phong ngóng trông,

Giờ đây khép lại một vòng gian truân.

 

Giã từ hai nửa thanh xuân,

Hành trang gói trọn, bàn chân quay về.

Sồi xưa, phong cũ sơn khê,

Mà trong tâm tưởng, lối về vẫn thương.

 

(Quang Đặng – Viết cho hai nửa thanh xuân, 2026)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

DÒNG SÔNG KHÔNG ĐÓNG BĂNG

  DÒNG SÔNG KHÔNG ĐÓNG BĂNG (Kính tặng Aleksandr Pushkin – Mặt trời thi ca Nga)   Trăm năm rồi, tuyết trắng cứ rơi, Phủ dọc thảo ngu...