Thứ Ba, 19 tháng 5, 2026

Hồn Sông Khát Vọng

 


Kính thưa quý độc giả,

Có những chiều lộng gió bước đi bên dòng Sông Hồng, cúi xuống chạm tay vào làn nước đỏ, tôi bỗng nhận ra mỗi giọt phù sa ngàn năm đều mang một tiếng vọng của lịch sử. Tôi chưa bao giờ tự nhận mình là một nhà thơ. Tôi chỉ là một người con bình dị của đất Việt, dành nửa thế kỷ cuộc đời để làm một người tình tự của dòng sông - lặng lẽ lắng nghe tiếng gió reo qua bờ bãi, uống trọn mùi hương nồng hậu của đất đai và tự hào chứng kiến những bước chuyển mình kiêu hãnh của giang san.

“Hồn Sông Khát Vọng” được viết nên từ chính những khoảnh khắc tâm hồn lắng đọng ấy. Đó là lời tự tình của phù sa, và cũng là tấm lòng son tôi gửi vào mạch sống vĩnh hằng của đất nước.

Xin kính mời quý vị cùng tôi bước vào không gian này. Hãy để tâm hồn mình quay về đứng dưới bóng cờ Ba Đình chan hòa ánh dương, nơi hào khí sông núi nghìn năm đang rẽ lối mây bay. Chúng ta sẽ cùng đi qua những năm tháng “chắt chiu từ thuở gian nan”, thấu cảm cái nghĩa, cái tình của “hiên nhà đỏ lửa đón chào” sau vạn dặm bùn đen. Để rồi, tất cả cùng vỡ òa khi chứng kiến dòng Sông Hồng cuộn đỏ “thỏa nỗi vấn vương”, mở lòng cùng đại lộ phồn vinh, đưa con thuyền vận mệnh đất nước căng gió hướng ra đại dương vĩnh cửu.

Xin hãy cùng tôi lắng nghe bài thơ này - không phải bằng tai, mà bằng nhịp đập của dòng máu Lạc Hồng, để cùng kiêu hãnh thấy dải đất gấm vóc đang tự tin cất cánh, xứng tầm bốn biển năm châu...


Hồn Sông Khát Vọng


Ba Đình nắng rực ánh dương,

Hồn thiêng sông núi mở đường mây bay.

Non sông tám hướng về đây,

Trời Nam rạng rỡ sum vầy hương quê.

 

Lòng dân một dạ hướng về,

Kính yêu gửi trọn lời thề giang san.

Chắt chiu từ thuở gian nan,

Bùn đen vạn dặm, vững vàng vượt qua.

 

Mong Người soi lối dân ta,

Sống sao nhân nghĩa, hòa ca nắng đào.

Hiên nhà đỏ lửa đón chào,

Đất lành hoa nở, ngọt ngào quê hương.

 

Sông Hồng nay thỏa vấn vương,

Mở ra đại lộ, phố phường khang trang.

Bãi bồi tỉnh giấc huy hoàng,

Thuyền mơ căng gió, vượt ngàn trùng khơi.

 

Cháu con vươn khắp phương trời,

Tiếp dòng chí lớn, rạng đời cha ông.

Giữ gìn bờ cõi núi sông,

Bồi vun đất Việt, thành công vững bền.

 

Khải hoàn khúc nhạc vang lên,

Giang san gấm vóc gối nền ngàn năm.

Biển xanh, trời rộng, trăng rằm,

Việt Nam cất cánh, xứng tầm năm châu!


(Quang Đặng - Chiều quê ven sông, 20/5/2026)

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

NGHE BIA ĐÁ

  Có những ngày, giữa bao xao động của hôm nay, tôi chợt thấy mình lặng đi trước lịch sử. Lịch sử chưa bao giờ chỉ là những trang giấy đã kh...