Thứ Hai, 6 tháng 4, 2026

CHÙM THƠ 'LƯƠNG'

 


THÁNG TƯ LẶNG LẼ…

Tháng Tư về, nắng hong đầy lối nhỏ,
Gió dịu dàng như nhắc chuyện bình yên.
Mà đâu đó, trong lòng người lặng lẽ,
Có nỗi buồn không gọi được thành tên.

Ngày mùng Sáu… lịch treo tường đã nhắc,
Từng ô vuông như đếm bước thời gian.
Lương chưa tới… câu chuyện nghe quen thuộc,
Nhưng mỗi lần vẫn nặng trĩu tâm can.

Phấn vẫn trắng, bảng đen còn nguyên đó,
Bài giảng hay vẫn đều đặn từng giờ.
Người đứng lớp vẫn nở nụ cười nhỏ,
Giấu phía sau là trăm mối đợi chờ.

Tiếng Anh đó — những âm thanh quốc tế,
Dạy người ta mở rộng cả chân trời.
Mà đôi lúc, chính người truyền tri thức,
Lại chông chênh giữa cơm áo cuộc đời.

Tháng Tư đẹp… mà lòng ai se sắt,
Một chữ “lương” nghe giản dị, xa xôi.
Chỉ mong sớm, niềm vui về rất thật,
Để nụ cười thôi gượng gạo trên môi.

(Minh Châu Trần – HUBT, 6/4/2026)


NHỚ ANH LƯƠNG

Anh ơi, đã mùng 6 rồi,
Anh Lương đi mãi, mải chơi chưa về!

Nhớ anh, lòng dạ tái tê,
Vắng anh, quần ướt dầm dề đó anh!

Gọi anh, anh chỉ nói quanh:
“Chờ ít ngày nữa!” — cũng đành vậy thôi!

Tháng nào cũng thế, anh ơi,
Có về anh cũng chỉ chơi vài ngày.

Chưa vui thì đã chia tay,
Anh lại biến mất — lòng này buồn thiu…


 (Phạm Thanh Bình - HUBT, 6.4.2026)


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

NGƯỜI ẤY BÊN BIỂN

  Có những khoảnh khắc trong đời, thời gian không còn được đo bằng nhịp quay của kim đồng hồ, mà bằng cảm giác khi ta nắm chặt tay một người...