Trong
dạy học, chúng ta không chỉ dạy từ vựng hay ngữ pháp, mà còn giúp học sinh tìm thấy tiếng nói, sự tự tin và ước mơ của mình.
Trong
một lớp học giản dị, từ những điều rất nhỏ mỗi ngày, mỗi lời nói có thể trở thành một hạt giống — lặng lẽ nảy mầm theo thời gian.
Và
người giáo viên, đôi khi, chính là người gieo những hạt giống ấy, kiên nhẫn chờ đợi chúng lớn lên và nở hoa.
Tôi
xin chia sẻ một bài thơ nhỏ mang tên “Người gieo chữ”.
Người gieo chữ
Tôi không dạy điều cao xa,
Chỉ mong câu chữ nở hoa trong lòng.
Một lời sưởi ấm mùa đông,
Thắp lên ánh sáng cánh đồng niềm tin.
Lớp tôi ghế gỗ lặng im,
Tiếng Anh cất nhẹ gọi tìm ngày mai.
Bao câu nói vụng, nói sai,
Vẫn nuôi trong đó hình hài ước mơ.
Tôi đứng lặng giữa bến bờ,
Gieo từng hạt chữ… đợi chờ nảy xanh…
Mai kia các em trưởng thành,
Mang theo tiếng nói đồng hành đường xa.
Dẫu đi muôn nẻo phương xa,
Vẫn nghe tiếng lớp chan hòa gọi tên.
Khi lời nối nhịp êm đềm,
Là khi hoa nở bên thềm dịu êm. 🌸
(Quang Đặng - YM, 3.4.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét