Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2026

NGƯỜI GIEO CHỮ

 


Dạy một ngôn ngữ không chỉ là dạy từ vựng hay ngữ pháp, mà là giúp mỗi học trò tìm ra tiếng nói của chính mình — từ những nét chữ còn vụng về, dần định hình nên cốt cách và ước mơ. 

Trong lớp học lặng im, có những hạt chữ được nhen lên bằng cả trái tim, để rồi âm thầm nảy mầm theo năm tháng. Và người thầy, đôi khi, chỉ là người đứng bên bến bờ — kiên nhẫn gieo hạt, để rồi lặng lẽ đợi chờ một mùa hoa nở trong lòng người.

Xin gửi lại đây một chút tâm tình: Người Gieo Chữ.




Người gieo chữ

 

Tôi không giảng chuyện cao xa,

Mải vun câu chữ nở hoa trong lòng.

 

Một lời sưởi ấm đêm đông,

Nhen thành đốm lửa giữa dòng niềm tin.

 

Lớp tôi ghế gỗ lặng im,

Mà nghe con chữ gọi tìm ngày mai.

 

Dẫu còn nét chữ nghiêng vai,

Vẫn ươm trong đó hình hài ước mơ.

 

Tôi như đứng giữa bến bờ,

Gieo từng hạt chữ, lặng chờ mầm xanh.

 

Mai này các em trưởng thành,

Mang theo tiếng nói thắp hành trình xa.

 

Dẫu đi muôn nẻo phương xa,

Tiếng xưa còn ấm như là gió quen.

 

Khi lời khép lại êm đềm,

Hoa không lên tiếng vẫn mềm lòng nhau.



(Quang Đặng - YM, 3.4.2026)



ENGLISH TRANSLATION


Teaching a language is not merely about vocabulary or grammar; it is about helping each student discover their own voice — from hesitant first strokes of writing, gradually shaping their character and dreams.

In the quiet classroom, there are seeds of words kindled with all one’s heart, silently taking root and growing through the years. And the teacher, at times, is simply one who stands by the shore — patiently sowing seeds, quietly waiting for a season when flowers bloom within the soul.

Let me leave here a small piece of my heart: The Sower of Words.

The Sower of Words

I do not speak of distant, lofty art,
I tend small words that blossom in the heart.

A gentle phrase can warm the coldest night,
And spark a flame of hope, a steady light.

My classroom rests in silence, wood and air,
Yet words awaken dreams that linger there.

Though shaky lines still wander, soft and slow,
Within their form, the seeds of longing grow.

I stand as one who waits beside the shore,
And sow each word, then quietly hope for more.

One day you’ll rise, mature in voice and mind,
And carry all these words you’ve grown to find.

Though far you go on countless winding ways,
These echoes warm like winds of former days.

And when all words fall softly into rest,
The flowers speak in silence, hearts made blessed.

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Gieo Thơ Vào Đời

  Gieo Thơ Vào Đời  (Tặng em Trang nhân ngày sinh thần 20/5/2026) Hạ sang rực rỡ nắng vàng, Thả vần thơ thắm Thu Trang dịu hiền. Tha...