ĐÔI LỜI VỀ… THƠ
Khi ta tha thiết
gieo vần,
Thơ ta cũng vậy, bần thần, say say.
Có hương đắng, có
vị cay,
Có cả giông bão, có ngày, có đêm.
Có cả mát dịu, êm
đềm,
Có luôn sấm sét, bạn hiền, kẻ điêu.
Có cô bạn gái yêu
kiều,
Có anh bạn trẻ rất nhiều tài năng…
Thơ ta khiếm khuyết
hay chăng,
Cứ để độc giả “phán” rằng: dở, hay…
Lòng ta, khi đã
giãi bày,
Đúng vần, hợp điệu, đắng cay, ngọt bùi…
Làm nên xao xuyến,
người ơi,
Là lộc của đất, của trời ban cho.
Dòng nào bay lả
cánh cò,
Dòng nào chở trọn ước mơ về… trời.
Đọc xong thấy “mát”
trong người,
Đọc xong tự cảm niềm vui đẫy lòng.
Với ta, như thế:
thành công,
Cứ vui mà viết, đừng mong đợi gì.
Khi tứ “ập đến”,
viết đi,
Buồn, vui — thơ dẫn, cần gì… khen chê!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét