Có những buổi chiều bên biển, mọi thứ dường như chậm lại trong ánh nắng nghiêng và tiếng sóng vỗ hiền hòa. “Người ấy bên biển” là câu chuyện nhỏ về hai con người cùng nắm tay nhau đi qua một khoảnh khắc bình yên như mộng. Không cần những lời hứa lớn lao, chỉ là ánh mắt đầy yêu thương, là cảm giác được ở cạnh nhau giữa trời rộng và biển xanh.
Trong không gian êm đềm ấy, tình yêu hiện lên giản dị mà vững vàng — một người lặng lẽ muốn chở che, muốn cùng người mình thương bước qua những ngày gió sương của cuộc đời. Và có lẽ, hạnh phúc cũng chỉ cần như thế: là khi giữa biển trời bao la, ta biết mình có nhau.
NGƯỜI ẤY BÊN BIỂN
Chiều nghiêng nắng nhuộm chân trời,
Sóng xô bờ cát, tiếng cười vang xa.
Anh đi giữa gió hiền hòa,
Nắm tay em bước như là mộng du.
Biển xanh ôm lấy lời ru,
Chim bay chấp chới, mây thu dịu dàng.
Mắt em ánh nắng chứa chan,
Làm tim anh bỗng ngập tràn yêu thương.
Anh đây vững chãi kiên cường,
Che em qua hết dặm đường gió sương.
Bao nhiêu giông tố đời thường,
Anh xin gánh lấy, yêu thương vẹn đầy.
Thời gian ngừng lại nơi đây,
Chỉ còn sóng hát những ngày có em.
Giữa trời, giữa biển êm đềm,
Em là tất cả rạng ngời trong anh.
(Quang Đặng – chớm hè 2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét