Thứ Ba, 7 tháng 4, 2026

NGƯỜI ẤY BÊN BIỂN

 




Có những khoảnh khắc trong đời, thời gian không còn được đo bằng nhịp quay của kim đồng hồ, mà bằng cảm giác khi ta nắm chặt tay một người và tự nhủ rằng mình sẽ không buông. Giữa không gian bao la của biển cả, nơi chân trời hòa vào sắc chiều dịu nhẹ, người đàn ông không chỉ cảm nhận tình yêu — mà còn ý thức rõ về trách nhiệm giữ gìn và chở che cho người phụ nữ của đời mình.

“Người ấy bên biển” vì thế không chỉ là một bức tranh lãng mạn, mà là lời tự sự của một người đàn ông đang yêu — một tình yêu đủ sâu để trở thành điểm tựa. Anh không nói nhiều, nhưng chọn đứng về phía cô gái ấy giữa mọi giông gió, chọn là người bước trước để che chắn, và là người ở lại sau cùng để giữ bình yên.

Giữa nắng mềm, cát trắng và tiếng sóng rì rào, bài thơ khẽ kể rằng: Khi một người đàn ông thật sự yêu, anh không chỉ nắm tay — mà còn mang theo cả lời hứa sẽ cùng em đi qua những dặm dài của cuộc đời.



NGƯỜI ẤY BÊN BIỂN

Chiều nghiêng nắng nhuộm chân trời,
Sóng xô bờ cát, tiếng cười vang xa.
Anh đi giữa gió hiền hòa,
Nắm tay em bước như là mộng du.

Biển xanh ôm lấy lời ru,
Chim bay chấp chới, mây thu dịu dàng.
Mắt em ánh nắng chứa chan,
Làm tim anh bỗng ngập tràn yêu thương.

Anh đây vững chãi kiên cường,
Che em qua hết dặm đường gió sương.
Bao nhiêu giông tố đời thường,
Anh xin gánh lấy, yêu thương vẹn đầy.

Thời gian ngừng lại nơi đây,
Chỉ còn sóng hát những ngày có em.
Giữa trời, giữa biển êm đềm,
Em là tất cả rạng ngời trong anh.


(Quang Đặng – HUBT, 7.4.2026)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

NGƯỜI ẤY BÊN BIỂN

  Có những khoảnh khắc trong đời, thời gian không còn được đo bằng nhịp quay của kim đồng hồ, mà bằng cảm giác khi ta nắm chặt tay một người...