HÀNH TRÌNH TÁI SINH
Ta về nhặt những
mảnh rơi,
Nằm im góc tối, một thời lặng câm.
Bụi đời phủ kín âm thầm,
Ngỡ như phế tích trăm năm ngủ vùi.
Bàn tay nghệ nhân
bùi ngùi,
Chắt chiu vết nứt, đẩy lùi xót xa.
Chẳng cần gấm vóc kiêu sa,
Lấy tình tâm huyết kết hoa cho đời.
Thân gốm nung lửa
rạng ngời,
Băng qua dâu bể, ngược rời bão giông.
Vết xưa chẳng giấu trong lòng,
Hóa thành dấu ấn tạc dòng thời gian.
Giờ đây nắng đổ
ngập tràn,
Lưu ly hé nụ, bình an gọi về.
Đi qua những nẻo ê chề,
Chân mây rạng rỡ, lối về thênh thang.
Những gì đổ vỡ đã tan,
Hóa thành ký ức dịu dàng nở hoa.
Ta không còn chỉ là ta,
Mà là câu chuyện bước qua chính mình.
Những gì đổ vỡ đã tan,
Trả lờiXóaHóa thành ký ức dịu dàng nở hoa.
Hay lắm em.
Một ẩn dụ thật đẹp cho hành trình tái sinh của đời người sau đổ vỡ, khổ đau. Cảm ơn em nhiều!
Trả lờiXóa