Đêm nay, khi soi mình vào dòng thời gian miên man, tôi nhận ra cuộc đời không chỉ là một bản trường ca, mà còn là một bức họa diệu kỳ mà mỗi chúng ta đều là người cầm cọ.
Có những nét vẽ khởi đi từ phong ba, có những mảng màu được pha bằng cả bại thành, đắng cay và ngọt bùi. Nhưng khi đã đi qua đủ thác ghềnh, con người ta dần học được cách đặt vào đó những chao nghiêng rất khẽ của tâm hồn.
Để rồi sau cùng, gia tài quý giá nhất đời người không nằm ở những phù hoa ngoài thân, mà lắng lại trong một Bức Tranh Nụ Cười. Đó là nụ cười của một tâm hồn đã đi qua đủ giông gió để biết quý sự ấm áp; đủ thấu hiểu để buông, và đủ bao dung để giữ lại cho mình một khoảng lặng sâu và tĩnh.
Gửi đến bạn những vần thơ lục bát thay cho một nét vẽ ấm áp vào ngày mới. 🎨✨
BỨC TRANH NỤ CƯỜI
Trăng nghiêng soi bến lặng trôi,
Ngỡ như hơi thở đất trời giao thoa.
Gió lùa phím lá ngân nga,
Dế mèn tấu bản huyền ca dịu dàng.
Lá chao nghiêng nét khẽ khàng,
Gót trần ai bước vững vàng niềm tin.
Sấm xa thức giấc lặng thinh,
Tựa hồi trống giục chuyển mình sang xuân.
Sao thưa rụng xuống hiên sân,
Đồng hồ gõ nhịp xoay vần thời gian.
Soi mình mặt nước miên man,
Sông dù bồi lở vẫn tràn phù sa.
Đời như một bản trường ca,
Trầm rơi nốt đắng, bổng hòa cung thanh.
Phong trần nếm đủ bại thành,
Pha màu sương gió...vẽ tranh nụ cười.
Thong dong lặng bước giữa đời,
Bồi thêm ân nghĩa, rạng ngời đức nhân.
Chắt chiu mầm thiện chuyên cần,
Vừa lòng đủ ấm, tâm dần nhẹ tênh.
Thuyền đời dẫu có chênh vênh,
Chút tình gửi lại thác ghềnh phong ba.
Ngày mai tia nắng nở hoa,
Tâm an tựa khúc hoan ca hài hòa.
(Quang Đặng - YM, 25.3.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét