Thứ Tư, 25 tháng 3, 2026

TÂM AN GIỮA VÔ THƯỜNG

 


Giữa vòng quay bất tận của bốn mùa và những đổi dời của kiếp người, có những lúc ta chợt nhận ra: mọi thịnh suy, được mất rồi cũng như mây bay qua trời. “Tâm An Giữa Vô Thường” là một phút dừng chân tự tại, nơi gửi gắm chiêm nghiệm về nhân sinh – rằng giữa bao biến động, điều quý giá nhất không phải là nắm giữ cuộc đời, mà là giữ được sự vững chãi trong chính lòng mình

 

TÂM AN GIỮA VÔ THƯỜNG

Xuân sang dệt thắm mai vàng,
Hạ về đổ lửa rộn ràng trời quê.
Gió thu nhè nhẹ ven đê,
Đông gieo sắc trắng phủ che hiên nhà.

Bốn mùa lặng lẽ đi qua,
Đất trời thay áo như là thói quen.
Thịnh suy một cõi nhân sinh,
Vinh hoa chợt đến, nhục vinh lại rời.

Công danh tựa áng mây trôi,
Hợp tan một thoáng giữa đời phù sinh.
Ngẫm xem vạn sự vô hình,
Được – thua, hơn – thiệt lặng nhìn mà thôi.

Người đi giữa cõi xa xôi,
Nặng mang chi những đầy vơi trong lòng.
Tâm an một cõi thong dong,
Phong ba dẫu dậy, sóng lòng chẳng xao.

Lời tác giả:

Chút tâm tình gửi vào nhịp bốn mùa, hy vọng mỗi người sau những ngược xuôi danh lợi đều tìm thấy một cõi thong dong để trở về. Giữa thế gian đầy rẫy những chênh vênh, chỉ mong lòng ta vẫn giữ được sự an nhiên, như mặt hồ phẳng lặng sau cơn mưa, hay như gốc thông già tĩnh tại giữa ngàn gió.


Quang Đặng – YM, 25.3.2026

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tháng Ba Đứng Lại

  Tháng Ba Đứng Lại Tháng Ba nghiêng nắng. Lá rơi. Hà Nội thay áo rất khẽ. Ta chạm tay em một lần — mà cả đời chơi vơi. Nụ hôn đầu rơi khô...