Có những khoảnh khắc rất khẽ trong đời, khi đêm xuống đủ sâu để lòng người chậm lại, lắng nghe những chuyển động tưởng như vô hình: một tiếng dế lạc giữa thinh không, bước chân thời gian khua trên vách vắng, và cả những bồi lở âm thầm của chính tâm hồn sau bao năm tháng phong trần.
Từ miền tĩnh lặng ấy, "Bến Nước Tình Người" hiện lên không phải như một tiếng vang, mà như một dòng chảy hiền hòa. Bài thơ là nơi con thuyền tâm hồn tự cho phép mình neo đậu, để soi bóng vào dòng nước, học cách đối thoại với những vết xước của số phận và tiếp tục hành trình gieo mầm thiện lương giữa nhân gian.
BẾN NƯỚC TÌNH NGƯỜI
Canh khuya lắng giọt đêm trôi,
Ngỡ như hơi thở đất trời hòa ca.
Gió lùa hiên vắng ngân nga,
Dế mèn tấu bản tình ca giữa đời.
Lá rơi nhẹ bẫng... thảnh thơi,
Tiếng chân ai bước rạng ngời niềm tin.
Sấm xa vọng tiếng lặng thinh,
Nghe như đất mẹ chuyển mình sang xuân.
Sao thưa lấp lánh ngoài sân,
Đồng hồ gõ nhịp trong ngần thời gian.
Soi mình mặt nước miên man,
Sông dù bồi lở vẫn tràn phù sa.
Đời người một bản tình ca,
Khổ đau là nốt, mặn mà là cung.
Ngọt bùi cay đắng đã từng,
Chắt chiu giữ lấy muôn trùng niềm vui.
Cần chi tất tả ngược xuôi,
Giữ tâm thanh thản, nụ cười nở hoa.
Nghĩa nhân bồi đắp thật thà,
Biết vừa là đủ, là ta nhẹ nhàng.
Gói nhau trong nỗi nồng nàn,
Giữ tình ở lại vẹn toàn tâm giao.
Mai này nắng ấm dâng trào,
Tâm an đời hóa cung đàn thanh cao.
(Quang Đặng - YM, 25.3.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét