Góc quán tĩnh lặng, chiều nghiêng,
Ấm trà khói tỏa, ưu phiền chưa tan.
Người ngồi lạc giữa thời gian,
Tay vương hư ảo, hồn lang thang rồi...
Tường vàng kể
chuyện xa xôi,
Dáng kiều lặng bước, một đời gió bay.
Áo dài trắng chạm heo may,
Chở bao nỗi nhớ phủ đầy mênh mang.
Ai đi qua những muộn màng,
Để người ở lại, mơ màng nhớ thương.
Thực và mộng rẽ hai đường,
Chỉ còn một bóng vấn vương cuối chiều…
(Quang Đặng - Tức ảnh sinh...thơ, 27.3.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét