MIẾNG ĐẤT, MIẾNG NGHĨA
Làng
Yên Mỹ nhỏ thôi, gió đồng quanh năm thổi qua bờ tre, ai cũng biết chuyện nhà
ông Tình, ông Nghĩa. Hai anh em một thời như bóng với hình, chia nhau từng củ
khoai nướng, từng buổi tát nước đêm trăng. Cái nghĩa anh em ấy, dân làng cứ ngỡ
bền như đất, chắc như gốc đa đầu đình.
Vậy
mà, chỉ vì một khoảnh vườn chưa đầy trăm mét vuông bên bờ tre, mọi thứ đổ gãy.
Cha
mất không kịp để lại di chúc bằng giấy trắng mực đen. Lời qua tiếng lại từ nhẹ
thành nặng, từ nặng thành xa. Một hàng rào dây thép gai dựng lên giữa vườn,
chắn ngang cả lối đi lẫn tình thâm. Mười năm trời, giỗ cha mỗi người một mâm,
anh em gặp nhau đầu ngõ cũng ngoảnh mặt, lạnh lẽo như chưa từng chung một bọc
màng. Người làng nhìn mà xót: "Đất có mang theo được đâu, sao nỡ để nghĩa
tình rách nát..."
Thời
gian như cái chớp mắt. Một buổi chiều lặng gió, ông Tình đổ bệnh, tai biến nằm
một chỗ. Người đầu tiên hô hoán, tất tả chạy đi gọi xe cấp cứu hôm ấy... lại là
ông Nghĩa.
Từ
đó, người ta thấy bóng ông Nghĩa mỗi ngày đều sang nhà anh. Khi thì bế anh ra
hiên ngồi hóng gió, khi thì lặng lẽ chà lưng, đút từng thìa cháo nóng. Không
nhắc chuyện cũ, không chạm vào nỗi đau đã lên da non, chỉ có tiếng quạt giấy
phành phạch và mùi thuốc sắc nồng đượm.
Có
người hỏi nhỏ:
–
Ông bỏ qua được thật sao?
Ông
Nghĩa nhìn vạt đất bên bờ tre nay cỏ dại mọc đầy, cười hiền mà mắt đỏ hoe:
–
Đất thì vẫn nằm đó, nắng mưa không mòn. Chỉ có người là héo đi thôi. Không
buông thì định mang cái giận xuống dưới kia cùng cha già hay sao?
Ông
Tình nằm trên chõng, tay run run nắm lấy vạt áo em mình. Ngoài kia, nắng chiều
đổ vàng trên bờ tre. Hóa ra, đất là thứ người sống tranh giành, còn tình nghĩa
mới là thứ giữ người ta lại với nhau. Mất một mảnh đất, đời người vẫn sống;
nhưng đánh rơi nghĩa tình, có khi cả đời cũng không tìm lại nổi.
(Quang Đặng - Ngõ nhỏ HN, 27.3.2026)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét