Có những khoảnh khắc mà hình ảnh, âm
thanh và cảm xúc giao thoa trong cùng một nhịp thở. Bức hình tuyết trắng trước
mắt – với một dáng người đứng lặng dưới tấm ô – không chỉ kể câu chuyện của mùa
đông, mà còn hé mở câu chuyện của một trái tim xa xứ.
Trong nét nhìn của người họa sĩ, đây là
bức tranh ba màu giản lược: trắng – nâu – đen, chứa đầy khoảng trống để ký ức
thấm vào.
Trong tâm hồn người nhạc sĩ, tuyết rơi
thành những nốt violin mảnh, lặng lẽ nhỏ giọt xuống nỗi nhớ.
Và với người làm điện ảnh, toàn cảnh ấy
là một khung phim chậm, nghiêng nhẹ theo chiều gió, lưu giữ một nỗi chờ không
gọi tên.
Tất cả những tầng cảm xúc ấy đã hòa vào
nhau để tạo nên một bài thơ ngắn, tinh giản mà lắng sâu.
Xin mời quý vị cùng lắng nghe “Tuyết
Sớm”:
Tuyết Sớm
Mang tuổi sang Anh
giữa sớm mờ,
Violin nhỏ giọt xuống vần thơ.
Bristol tím phố nghiêng trong gió,
Cất hộ lòng tôi một nỗi chờ...
(Quang Đặng - TH, 10.12.2025)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét