HỒN QUÊ CÒN NGÂN
Quê hương trìu mến thuở
nào,
Lũy tre nghiêng bóng lao xao gió trời.
Trưa hè nắng đổ rát người,
Mà thương bóng mẹ một đời chẳng phai.
Hôm nay trở lại đường này,
Nghe bao xao xuyến dâng đầy ngực quê.
Bà con cô bác đi về,
Nụ cười chân chất, câu thề nghĩa nhân.
Cảnh xưa còn ánh trăng
ngân,
Mà bao dâu bể mấy lần đổi thay.
Tháng năm phủ trắng vai gầy,
Vẫn nguyên một mối đắm say quê nhà.
Thuở đi học, tuổi còn ngà,
Qua lăng họ Đặng, lòng ta lặng rồi.
Bạn bè ríu rít một thời,
Theo nhau đi suốt khoảng trời ấu thơ.
Quê nhà thiêng tự bao giờ,
Mà trong máu thịt vẫn chờ vẫn mong.
Nếp xưa giữ lửa bên lòng,
Trao cho con cháu cội dòng tổ tiên.
Dẫu đi công tác trăm miền,
Núi sông rộng mấy vẫn nghiêng lối về.
Đến ngày giỗ Tổ cận kề,
Lòng như có tiếng gọi về từ xa.
Về nghe trống lễ ngân qua,
Khói hương bảng lảng như là mộng xưa.
Gặp người bạn cũ chiều mưa,
Bao nhiêu kỷ niệm ngày xưa bỗng gần.
Hồn quê níu bước chân trần,
Níu câu thương nhớ bao lần tha phương.
Để đi hết vạn nẻo đường,
Vẫn nghe trong dạ vấn vương tiếng về…
(Quang Đặng - YM,
9.12.2025)
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét