Tuyết Đỏ Giữa Trời Anh
Tuyết rơi trắng, phủ mềm vai phố,
Bristol mờ – khép nửa giấc mơ.
Tuấn bước tới, măng-tô gió đổ,
Ô trắng bung – sáng một vạt trời.
Cửa bus mở… Hà nghiêng áo đỏ,
Khăn len run dưới lớp sương bay.
Màu ấy lóe – như tim vừa ngỏ,
Đốt băng đông thành nhịp vỗ mê say.
Tuấn nghiêng ô che lên tóc mỏng,
Tuyết tan nhanh như nhịp thở tình.
Hà ngước mắt… trời trôi trong sóng,
Ai nghe lòng ấm đến rung mình.
Xe buýt khuất dần vào xa hút,
Chỉ hai người giữa gió tuyết nghiêng.
Giữa trắng xóa – môi hồng vừa vụt,
Chạm vào đông cũng hóa yên bình.
Tuyết rơi nữa… mà sao trời ấm,
Áo đỏ lay cả lạnh gió đông.
Tuấn khẽ nói – lời tan rồi thấm:
“Gặp
em rồi… lạnh mấy cũng hồng.”
(Quang Đặng - Tặng Tuấn & Hà, 10.12.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét