Tháng
12 ở Hà Nội luôn khiến tôi nghĩ nhiều hơn về thời gian. Về những điều đã đi qua
và cả những điều từng chạm rất nhẹ nhưng để lại dư âm dài. Hà Nội trong những
ngày này lặng lẽ đến mức người ta dễ nghe được chính mình hơn – nghe nỗi nhớ,
nghe ý nguyện, nghe cả những điều vốn né tránh.
Những ngày đầu
tháng, gió Hồ Gươm thổi lên như một lời mở đầu rất khẽ. Phố cổ phủ lớp vàng mềm
đến mức chỉ cần nhìn thoáng qua thôi cũng đủ làm lòng người dịu xuống.
Gió Hồ Gươm thắp sáng trời đông mới,
Phố cổ vàng lên nhịp bước
dịu mềm.
Lá cuối mùa rơi
xuống không hẳn là kết thúc, mà giống một lời nhắc: đôi khi buông nhẹ cũng là
một cách để bình yên quay lại.
Lá cuối vụ rơi theo lời gió gọi,
Đánh thức tôi bằng một
chút bình yên.
Ngày đầu tháng,
những cảm xúc tưởng đã ngủ yên lại mấp máy trở mình. Người ta thường bất ngờ
với chính mình nhất vào thời khắc này.
Ngày đầu tháng khơi dậy điều rất cũ,
Một thoáng dịu thôi cũng
đủ ấm lòng.
Đến ngày 3 tháng
12, tôi nghĩ về những người mang trong mình sự chênh vênh của số phận. Một cái
chạm nhẹ, đôi khi, lại chính là điều níu giữ họ lại với đời.
Mồng Ba đến – thương những đời xiêu ngả,
Một nụ cười hóa bếp lửa
mùa đông.
Ngày 6/12 – Lễ Thánh Nicholas, ngày gợi nhớ về lòng
nhân ái và những món quà giản dị mà sâu sắc. Phố Hàng Đào vào dịp này không có
tiếng chuông nhà thờ thật, nhưng không khí Giáng Sinh lại lan rất rõ: ánh đèn,
sắc đỏ, cây thông, và cảm giác ấm áp không gọi thành tên.
Hàng Đào sáng, chuông Nicholas ngân nhẹ,
Giữa thông xanh tôi thấy
xuân về gần.
Ngày 10/12, gió Hồ
Tây đưa tới tinh thần của Ngày Nhân quyền Thế giới –không phải điều lớn lao,
mà là một nhắc nhở nhẹ: ai cũng xứng đáng được là chính mình.
Ngày mười đến – nhân quyền len trong gió,
Hồ Tây loang bóng ai mỏng
như sương.
Tháng 12 dễ khiến
người ta nói ra điều cất giấu. Có lẽ chính cái lạnh khiến nhịp tim thành thật
hơn. Tôi cũng gửi một câu yêu theo gió, không biết có bay đến đúng nơi không.
Tôi viết vội câu yêu trao theo gió,
Mây lạnh mang giùm nhịp
đập trái tim.
Ngày 18/12 – Ngày Quốc tế Ngôn ngữ Ả Rập, những âm sắc xa xôi của một ngôn ngữ cổ mở rộng thêm đường biên của thành phố. Nhưng giữa cái mênh mang ấy, tôi lại thấy nỗi nhớ của mình hiển hiện rõ hơn bao giờ hết.
Mười tám vọng âm xa từ sa mạc,
Hà Nội bỗng rung nhịp nhớ
một người.
Ngày 22/12 – ngày thành lập Quân đội Nhân dân Việt Nam (1944), lá cờ đỏ tung lên giữa gió Đông, nhắc tôi về những bền bỉ của một dân tộc kiên cường. Chỉ một khoảnh tự hào thôi cũng đủ mở ra trong lòng một lối tin mới mẻ và trong sáng.
Hai hai thắp cờ bay lên vời vợi,
Tia nắng sớm soi lại lối
đông mờ.
Giáng Sinh đến – không ồn ào như người ta vẫn nghĩ. Nó chạm vào lòng người bằng ánh sáng nhỏ, và
bằng cảm giác muốn bày tỏ nhiều hơn.
Giáng Sinh xuống, chuông reo trong đêm sáng,
Một câu thương bùng lửa
giữa tim tôi.
Sáng 25, mọi thứ
hình như dịu xuống: tháp chuông, sương mỏng, và cả nụ cười của người mà mình mong chờ.
Hai lăm sớm, tháp chuông nghiêng sương mỏng,
Nụ cười em hâm nóng cả mùa
đông.
Đêm 31, pháo hoa
làm bầu trời mở ra một khoảng mới. Người ta bước vào năm sau bằng những mong
muốn sâu kín nhất.
Pháo hoa nở, giao thừa nâng trời sáng,
Hồ Gươm thức đợi phút chạm
năm đầu.
Và giữa đêm trắng
ấy, tôi nhận ra mình vẫn muốn nắm lấy một bàn tay quen thuộc.
Giữa đêm trắng, tim tôi vang lời gọi:
“Bước sang năm… vẫn muốn
nắm tay em.”
Hà Nội có thể lạnh
thật đấy. Nhưng chỉ cần nghĩ đến một người, lòng mình lại sáng lên một quầng ấm.
Hà Nội lạnh nhưng lòng tôi còn ấm,
Gió trở mùa vẫn gợi bóng
hình em.
THÁNG 12 & EM
Gió Hồ Gươm thắp
sáng trời đông mới,
Phố cổ vàng lên nhịp bước dịu mềm.
Lá cuối vụ rơi theo
lời gió gọi,
Đánh thức tôi bằng một chút bình yên.
Ngày đầu tháng khơi
dậy điều rất cũ,
Một thoáng dịu thôi cũng đủ ấm lòng.
Mồng Ba đến –
thương những đời xiêu ngả,
Một nụ cười hóa bếp lửa mùa đông.
Hàng Đào sáng,
chuông Nicholas ngân nhẹ,
Giữa thông xanh tôi thấy xuân về gần.
Ngày mười đến –
nhân quyền len trong gió,
Hồ Tây loang bóng ai mỏng như sương.
Tôi viết vội câu
yêu trao theo gió,
Mây lạnh mang giùm nhịp đập trái tim.
Mười tám vọng âm xa
từ sa mạc,
Hà Nội bỗng rung nhịp nhớ một người.
Hai hai thắp cờ bay
lên vời vợi,
Tia nắng sớm soi lại lối đông mờ.
Giáng Sinh xuống,
chuông reo trong đêm sáng,
Một câu thương bùng lửa giữa tim tôi.
Hai lăm sớm, tháp
chuông nghiêng sương mỏng,
Nụ cười em hâm nóng cả mùa đông.
Pháo hoa nở, giao
thừa nâng trời sáng,
Hồ Gươm thức đợi phút chạm năm đầu.
Giữa đêm trắng, tim
tôi vang lời gọi:
“Bước sang năm… vẫn muốn nắm tay em.”
Hà Nội lạnh nhưng
lòng tôi còn ấm,
Gió trở mùa vẫn gợi bóng hình em.
(Quang Đặng - Đêm trở lạnh, 2.12.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét