Thứ Hai, 1 tháng 12, 2025

Trăng Nghiêng Trên Vai Mẹ

 




 Trăng Nghiêng Trên Vai Mẹ 

Trăng vàng rắc bóng ven sông,
Sóng ngân câu hát, gió đông lộng vào.
Mẹ tôi gánh gió rì rào,
Gánh mùi rơm mới, gánh sao sớm chiều.

Bờ tre xào xạc gió phiêu,
Bước chân bùn lấm liêu xiêu dáng gầy.
Áo nâu mờ khuất làn mây,
Mồ hôi thấm đất, heo may chạm đồng.

Luống rau non thức sương trong,
Lá xanh khe khẽ đón dòng trăng buông.
Cà chua đỏ ửng đầu đông,
Bắp cải xoay nhẹ, gió đồng đu đưa.

Su hào đọng giọt sương thưa,
Long lanh hạt sớm, gió lùa mái tranh.
Tay mẹ cuốc đất ngọt lành,
Nhịp quen gõ xuống, nở thành luống rau.

Trăng như lụa trải trên đầu,
Xuyên qua kẽ lá, nhuộm màu tay quen.
Bóng mẹ lẫn giữa sương đêm,
Trăng nghiêng ôm lấy nỗi niềm nhớ mong.

Sông Hồng lờ lững xuôi dòng,
Rì rầm khúc hát trên đồng rau xanh.
Mớ rau mẹ gánh mong manh,
Mà nuôi lớn những tuổi xanh cuộc đời.

Sông ngân câu hát xa vời,
Lời ru của mẹ đầy vơi hiên nhà.
Trăng soi dáng nhỏ đi qua,
Nghiêng trên vai mẹ, đậm đà nhớ thương.


(Quang Đặng – Nhớ Mẹ, 2.12.2025)

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Tháng Ba Đứng Lại

  Tháng Ba Đứng Lại Tháng Ba nghiêng nắng. Lá rơi. Hà Nội thay áo rất khẽ. Ta chạm tay em một lần — mà cả đời chơi vơi. Nụ hôn đầu rơi khô...