NGỌT ẤM CHIỀU ĐÔNG
Chiều xưa gom chút nắng mềm,
Cất vào trang nhớ ươm thêm hương vàng.
Đêm về thả mộng lang thang,
Chạm miền ký ức, nở tràn bóng hoa.
Một mùa Đông cũ ghé qua,
Trăng non rụm sáng như là đợi mong.
Mây trôi giữa khoảng hư không,
Ủ lên sắc tím cuối dòng sông trong.
Ta đi giữa ánh sương hong,
Gánh bao dịu ngọt ươm hồng tháng năm.
Đông về gió thổi trong ngần,
Phố quen ngân khúc mơ xuân bồi hồi.
Nhớ khi hai đứa song đôi,
Tay trong tay ấm cả trời tuyết rơi.
Nhịp tim hòa một niềm khơi,
Dắt nhau chạm đến khoảng trời say trong.
Ta cùng nàng gió thong dong,
Đồi xanh quyện khói như hong áng chiều.
Hoa thơm hé chút mềm yêu,
Gửi theo dấu nắng phiêu diêu đến người.
Đông nay lạnh mấy cũng ngời,
Vì trong sâu thẳm vẫn vời ánh thương.
Nghiêng chiều xuống nếp ven đường,
Hóa thành phép nhiệm – dệt hương vào đời.
(Quang Đặng - Chiều Đông 2.12.2025)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét