Hoa Cải Cuối Mùa
Gió tháng Mười Hai lùa dọc triền sông.
Màn sương mỏng che lấp bến đò, chỉ còn lại những vạt hoa cải trắng rung khẽ như
những mảnh ký ức chưa chịu tắt. Máy quay lia thật chậm: hàng cải cuối mùa, con
đường đất dẫn xuống bờ, bóng một người đàn ông đứng lặng nơi mép nước.
Anh nhìn sang bên kia sông – nơi có con đò gỗ nhỏ
vừa rời bến. Mái chèo khua nhẹ. Trong lớp sương loãng, anh nhận ra dáng người
con gái năm nào.
Máy quay chuyển sang góc cận:
Em ngồi nghiêng, tay khẽ chạm vào chiếc
khăn mỏng đang bay trong gió. Áo khoác giản dị, mắt nhìn xuống hàng cải trắng
đang chớm trổ ngồng. Em khẽ thở một hơi dài, giống như thở ra cả một mùa lỡ dở.
Em (nhỏ, rất nhỏ): “Cải lại nở… đúng lúc
mình về.”
Con đò chạm vào bờ bên này.
Anh bước đến, chậm và dè dặt, như sợ
tiếng bước chân mình làm vỡ điều gì đó mong manh.
Anh: “Em qua sông… lâu lắm rồi.”
Em ngẩng lên.
Ánh mắt cả hai chạm nhau, không có
trách móc, cũng không có khoảng cách – chỉ có một nỗi buồn lặng đã đi trọn
vòng năm tháng.
Em (mỉm cười rất nhẹ): “Lâu đến mức… hoa cải
mấy mùa qua mà em chẳng kịp nhìn.”
Gió thổi qua, mang theo mùi phù sa lạnh
và chút hăng của hoa cải cuối mùa. Máy quay lia ngang qua triền sông – cải trắng nghiêng về
phía họ, như đang chờ một câu nói chưa tròn.
Anh: “Ngày ấy… anh gửi em điều gì, em còn
nhớ không?”
Em cúi xuống, tay vân vê góc khăn.
Em: “Gió tháng Mười Hai thường giữ hộ những
điều mình chẳng nói thành lời.”
Anh nhìn em thật lâu.
Giữa hai người – chỉ một nhịp thở.
Anh (rất khẽ): “Nếu anh nói lại…
liệu gió còn đưa được đến em không?”
Em không trả lời ngay.
Máy quay chuyển sang đôi bàn tay em
đang run nhẹ trong lớp gió lạnh.
Em nhìn triền cải trắng – thứ đã gắn với ký ức
hai người – và lần đầu sau bao
năm, ánh mắt em mềm đi.
Em: “Gió… không quên đường đâu anh.”
Câu nói nhỏ nhưng đủ để cả bờ sông sáng
lên một chút.
Không phải nắng, mà là hy vọng – mỏng như cánh cải
trắng, nhưng dai như những điều người ta mang trong tim suốt một đời.
Máy quay lùi xa: Hai người đứng cạnh
nhau, gió thổi ngược mái tóc, những bông cải rung nhẹ như một lời chúc phúc
muộn.
Con sông vẫn chảy, nhưng khoảng cách
giữa hai bờ… hình như đã nhỏ lại.
Anh: “Hay mình… đi thêm một đoạn nữa, em
nhỉ?”
Em nhìn anh. Một nụ cười rất nhẹ – nhưng thật.
Em: “Dạ… nếu gió còn nhớ đường.”
Hoa cải cuối mùa sáng lên trong gió,
như cảnh kết của một bộ phim dang dở mà cuối cùng cũng tìm được một lối về.
(Quang Đặng - PNK, 12.12.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét