Nặng Ân Quê Nhà
Quê hương trìu mến thuở nào,
Lũy tre năm ấy nghiêng vào tuổi thơ.
Hè xưa nắng đổ đôi bờ,
Bâng khuâng nhớ mẹ – vẫn chờ bên hiên.
Bao năm bươn trải mọi miền,
Hôm nay trở bước giữa triền gió quê.
Bà con cô bác đề huề,
Nụ cười, tay nắm tràn về nghĩa ân.
Đường xưa trải ánh trong ngần,
Quê hương đổi mới bước chân nhẹ dần.
Tóc xanh điểm chút phong trần,
Năm mươi mùa gió âm thầm dõi theo.
Nhớ thời đi học trong veo,
Qua Lăng họ Đặng cúi theo nếp thờ.
Bạn bè ríu rít gọi chờ,
Cùng tôi qua những dại khờ tuổi thơ.
Quê hương nắng đẹp như mơ,
Nếp nhà, nguồn cội xưa giờ vẫn nguyên.
Dẫu đi công tác bao miền,
Đến ngày giỗ Tổ lại liền về thôi.
Về nghe trống lễ vọng trời,
Về gặp lại những nụ cười ngày xưa.
Hồn quê níu bước chân đưa,
Cho bao năm tháng vẫn chưa cách lòng.
(Quang Đặng - YM, 18.12.2025)

Mỗi dòng thơ là biết bao tình cảm dạt dào em dành cho quê hương. Tình cảm sâu nặng ấy được giãi bày rất chân thực mà nghệ thuật bằng những vần thơ thật đẹp.
Trả lờiXóa