Bão Tố Tuổi Thơ Cô Tôi
Xóm Bốn Yên Mỹ quê mình,
Tuổi thơ cô gói bóng hình rặng tre.
Năm bốn tám, giặc Tây về,
Đốt nhà, phá xóm, bốn bề tan hoang.
Du kích dậy sóng
trong làng,
Gan bền lửa đạn, sẵn sàng bão giông.
Hai tên lính Pháp giữa đồng,
Nắng trưa còn đổ mà hồn đã rơi.
Đầu theo mặt Ao Bèo
trôi,
Thân về Sông Cái, đỏ trời phù sa.
Du kích ngỡ đã yên nhà,
Nào ngờ tin lọt, tai qua họa về.
Sáng sau quân Pháp tứ bề,
Lùng từ bãi mía, bờ đê từng giờ.
Lửa hun mái rạ xác xơ,
Sáu mươi nóc cháy, bơ vơ bụi mù.
Bốn mươi mạng biệt thiên
thu,
Ông trẻ khuất núi, bà ru về trời.
Từ đây cứ đến một thời,
Mười bốn tháng Sáu, buốt trời giỗ chung.
Rồi sau hai năm khốn
cùng,
Giặc quay lại bắn trúng ông giữa ngày.
Trời quê rớt hạt mưa cay,
Tuổi thơ cô úa theo mây bão bùng.
Làng nghèo quặn
thắt đến cùng,
Đau thương cứ nối sau lưng tháng ngày.
Bảy mươi năm bụi phủ dầy,
Mà cô bảy tám vẫn hay giật mình.
Đêm đêm gió lật
trang tình,
Bếp tro còn nhắc bóng hình thuở xưa.
Chiến tranh vùi tuổi thơ chưa,
Cha hiền chẳng kịp đón đưa buổi nào.
Cô đi khắp nẻo trăng
sao,
Quê hương vẫn gọi dạt dào phía sau.
Bốn phương bao bến bao cầu,
Sao bằng một lối quê nâu rơm vàng.
Ruộng đồng ngô lúa mỡ
màng,
Ươm cô nên dáng đảm đang nếp nhà.
(Quang Đặng - Từ hồi ký của cô Quý, 7.12.2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét