KỶ NIỆM TUỔI THƠ VÀ CUỘC ĐỜI (Nguyên văn)
Tôi là
một người con yêu Tổ quốc, yêu quê hương, yêu ông bà, cha mẹ và yêu gia đình mình.
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình
nông dân nghèo ở làng Yên Mỹ (Thanh Trì, Hà Nội). Lúc đó nước ta đang bị giặc
Pháp đô hộ.
Vào mùa hè năm 1948, tôi 6,5 tuổi. Tôi đang cởi trần, mặc chiếc quần đùi đứng ở sân
thì nghe nói có Tây, anh tôi cõng tôi chạy trốn. Lúc giặc tan, anh em tôi trở
về thì nhà tôi đã bị giặc Pháp đốt cháy ra tro. Bố tôi chui dưới hầm đào trong
nhà, hầm được xây bằng gạch dầy. Mới đầu tưởng bố tôi bị ngạt, mẹ tôi kêu: “Hàng
xóm ơi, cứu nhà tôi với!”. Bố tôi nghe thấy liền bảo: “Tao vẫn sống đây”. Thế
là mẹ tôi cứ dội nước vào nóc hầm, rồi bắc cầu cho bố tôi chui ra. Từ đó nhà
tôi lâm vào cảnh màn trời chiếu đất, rất may được họ hàng giúp đỡ, nên nhà tôi
đã vượt qua được những khó khăn trên.
Hai năm sau, bố mẹ tôi quyết định làm
một gian nhà tạm. Sáng sớm 12.2.1950 bố tôi đi ra ngõ xem có ai đi chợ để gửi mua
thức ăn cho thợ làm nhà, nghe nói có Tây, bố tôi chạy về lấy gói quần áo, định
xuống hầm ẩn nấp, nhưng không kịp, bọn giặc đã ập tới và nổ súng, viên đạn
xuyên qua ngực, bố tôi chết ngay tại chỗ. Chao ôi, lúc đó tôi còn thơ dại quá!
Giá như khôn lớn chút nữa thì tôi phải cho mấy viên gạch vào mặt chúng để trả
thù cho bố mới hả dạ. Thế rồi chiến tranh cứ tiếp diễn, cả làng và gia đình tôi
phải chịu những đau thương tiếp theo đau thương, và khó khăn cứ chồng chất khó
khăn. Anh tôi 14 tuổi phải đi ở cho một nhà hàng làm kem. Còn lại 3 mẹ con tôi
rau cháo lần hồi, nhưng dù nghèo đói, tôi vẫn cố gắng học hết cấp 3.
Năm 1954, thủ đô Hà Nội được hoàn toàn giải
phóng, tôi được vào đội thiếu nhi, được đi múa, hát, tôi cảm thấy rất sung
sướng.
Từ đó tôi lớn lên cùng năm tháng, được
đi làm công nhân, và tiếp theo xây dựng gia đình. Tôi sinh được 3 đứa con, đến
năm 2007 thì chồng tôi qua đời, đến năm 2014 thì thằng con út của tôi cũng lại
mất nốt. Tôi thấy số phận của mình sao mà nghiệt ngã đến vậy. Những đau
thương luôn vùi dập cuộc đời tôi! Nhưng nhờ bạn bè giúp đỡ, động viên, tôi đã vượt
qua khó khăn, đã vững vàng hơn trong những cơn bão giông của cuộc sống.
Năm nay, tôi đã 78 tuổi,
mặc dù đã gần một thế kỉ trôi qua, nhưng những kỷ niệm tuổi thơ và cuộc đời của
mình, tôi vẫn cảm thấy rất gần. Tuổi cao sức yếu, mỗi khi ốm đau, tôi lại hay
nghĩ về quá khứ.
Đến nay cuối đời, trời lại
thương, bù đắp cho tôi còn được 5 đứa con, trai, gái, dâu, rể, trong đó có 3
đứa làm giáo viên dạy học, 2 đứa làm cơ khí và chợ búa. Tôi tự nhủ, các con tôi
rất xứng đáng là người công dân có ích cho xã hội và là người con hiếu thảo của
gia đình.
Tôi cám ơn ông trời đã ban
tặng cho tôi được hưởng hạnh phúc trong quãng đời còn lại.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét